QUÊ NHÀ: Câu Chuyện Chè Chuối

CÂU CHUYỆN CHÈ CHUỐI

:::Ỷ Lan Penelope Faulkner:::   

Ỷ Lan vừa bị ông chủ nhiệm cằn rằn quá trời !! Bị tố cáo là lười biếng, không lo viết bài, cứ rày hẹn mai xin, trong khi báo đã lên khuôn ! ! Tóm lại báo in ra, không có bài Ỷ Lan.

Khổ lắm, các bạn ơi ! ! Thật là oan, tội cho mình!! Thật sự mà nói, Ỷ Lan không lười biếng, nhưng “bị” có chức giám đốc kỹ thuật nghe oai hùng, mà thực tế phải loay hoay tối ngày với công việc trong tòa báo. “Có chức” khổ lắm !! Sao các ông chính trị gia ông nào cũng tranh nhau muốn “có chức” vậy ! Đừng tưởng rằng Ỷ Lan được yên ả tắm rửa thắp hương viết bài, hay đi lang thang café suy tư trên đồi Montmartre như các anh thi sĩ trong Quê Mẹ ! Nói chơi thôi, ở tòa soạn này ai dám từ chối “vinh quang lao động”?

Tháng 2 và 3 vừa qua Ỷ Lan, như hầu hết mọi người trong tòa soạn, quá bận rộn với Vụ kiện Hà Nội tại Liên Hiệp Quốc. Ỷ Lan còn phải cố rặn ra đủ chữ tiếng mẹ đẻ hồng Mao (tiếng mẹ đẻ kiếp này !!) cùng với một số bạn để dịch các tài liệu và tiếp xúc với các ông Tây bà đầm trong những phái đoàn chính phủ và báo chí tại Genève. Các bạn trong tòa soạn chọc Ỷ Lan, vì hai năm trời không về thăm nhà, Ỷ Lan nói tiếng Anh với giọng Huế ! ! Giống nhiều người Việt Nam hay pha tiếng Pháp, tiếng Mỹ khi nói tiếng Việt, Ỷ Lan cũng mang tật pha chữ Việt trong câu chuyện tiếng Anh của mình !! Hôm ở Genève, sau cuộc họp báo, Ỷ Lan nói chuyện với một ông nhà báo người Hòa Lan. Chắc ông gốc Quảng Nam (xin lỗi các bạn người Quảng !!) Ỷ Lan nói gì ông cũng cãi hết trơn ! Cãi qua cãi về một hồi, Ỷ Lan tức quá, phun ra một câu : “You are very lôi thôi”.

Nghe câu nói bất ngờ ấy, phát âm đúng giọng Ăng-lê “loy-thoy” ông nhà báo khựng lại, im luôn. Từ đó về sau, ông không dám nói vô nói ra nữa, và trở thành người bạn đắc lực cho phái đoàn !!

Những ngày tại Genève, thật vui, vì mình có dịp hoạt động theo lý tưởng của thình. Nhưng cũng là những ngày cực nhọc, vì ngoài “công tác” liên miên, chạy đua với thời gian, phái đoàn còn phải “tranh đấu “với mức sống quá cao của Thụy Sĩ !! Làm việc “nước” nhưng thiếu cơm ăn. Đúng là phái đoàn “có tiếng mà không có miếng” (ăn !). Khổ quá ! Ỷ Lan cảm thấy rằng thành phố Genève thật “gieo neo” đối với người đấu tranh thiếu tiền như mình !!

Sau những ngày ăn cơm-tay-cầm lạt lẽo tại Gieo neo, Ỷ Lan bắt đầu thèm các món ăn Việt Nam. Nếu khúc bánh mì này được chấm với tí nước mắm nhỉ ! Nếu mình có được một chén cơm nguội với chút ruốc ! ! . . . Chính những món ăn thật giản dị nhỏ mọn trở thành hấp dẫn hơn hết, giữa một thành phố sang trọng nhưng lạnh lùng, thiếu bao hương vị quen thuộc của đời sống Á đông. Ỷ Lan chợt hiểu tâm sự các bạn Việt Nam ở nước ngoài. Dù sống bao năm trên xứ người, áo đủ mặc, cơm đủ no, nhưng họ không hề tìm thấy tình người đơn sơ nhưng ấm cúng biết bao của quê nhà. Và dù họ nói tiếng Tây tiếng Mỹ như sanh như sứa, họ cũng khó trở thành ông Tây, ông Mỹ, và luôn luôn hướng về quê mẹ.

Rời Gieo neo về Paris, vui mừng gặp lại anh em trong tòa soạn. Chị Nguyệt Minh nấu sẵn nồi bún bò Huế cay điếc lỗ tai. Ngồi xung quanh bàn ăn tối đó ai nấy đều huyên thuyên kể chuyện. Người kể những việc xẩy ra mấy hôm vắng mặt. Người kể chuyện Gieo neo. Ỷ Lan khai sự thèm thuồng thức ăn Việt Nam, và câu chuyện bắt sang đề tài các món ăn, cách nấu nướng, gia vị, và muôn thứ rau thơm, trái cây của quê nhà.

Tối đó, có đủ “đại diện” ba miền Bắc Trung Nam, mỗi người kể những món ăn của vùng mình, nghe rất hấp dẫn ! May mắn cho Ỷ Lan là không ai “kỳ thị vùng miền” đối với mình, vì vùng Hồng Mao thật xa xôi, ở đâu mình cũng là “dân tộc thiểu số” cả . ! Cho nên Ỷ Lan ngồi nghe hết sức thích thú.

Anh Bắc là người Quảng Nam, kể rằng ngoài đó, món gì cũng cuốn với bánh tráng cả. Có nhiều nhà nghèo, không thịt không cá, họ lấy cơm cuốn với bánh tráng mà ăn. Ỷ Lan rất thích nghe giọng Quảng, nhưng hình như hồi xưa đi dạy học, anh Bắc bị sinh viên diễu hơi nhiều, nhất là mỗi khi đọc diễn văn, anh bắt đầu bằng câu : “Thưa các boạn” thay vì “Thưa các bạn” !! Nên từ đó, anh cố sửa giọng. Thỉnh thoảng vô tình, anh mới cho “rớt” một vài chữ Quảng nghe rất dễ thương. Chiều chiều sau giờ làm việc, Ỷ Lan hay bắt chước, mời anh nhậu “tuôm khô” nhưng nghe anh nói rằng “chửi cha không bằng pha tiếng ” Ỷ Lan hết dám phá thêm ! Nhất là nghe anh còn có gốc Bình Định, chắc chắn là giỏi võ, Ỷ Lan nhát gan nên chạy dài cho yên ! !

Anh Văn người Bắc chính cống, nói chuyện pha giọng “cán bộ cộng sản” khiến ai gặp lần đầu cũng phải sợ ! Anh trốn qua Cam-bốt bằng đường bộ, vượt bao nhiêu cảnh khủng khiếp mới đến đất tự do. Miền Bắc anh kể hồi xưa kia văn minh bao nhiêu, nay tồi tàn và đói khổ bấy nhiêu. Anh nhớ các món ăn của tuổi trẻ toàn rau luộc chấm nước dưa, thỉnh thoảng có bánh cuốn Thanh Trì (không nhưn) húp với nước mắm, v.v… Từ ngày qua Pháp anh mới thử được những món đầy chất lượng của một miền Nam màu mỡ, nơi nông dân thừa thãi món ăn, không cần tiết kiệm hay lo cho ngày mai.

Phải công nhận, nói chuyện ăn, không ai kể 1 hấp dẫn bằng người Nam, vì họ thừa mứa đủ thứ !! Rau, trái cây, tôm, cá, cua, rắn, rùa (muốn gắn có gắn, muốn gùa có gùa !)… kể sao cho hết ! Bữa đó, “phái đoàn” người Nam đông nhất, họ chiếm đóng thị trường bằng những câu chuyện đầy chi tiết về cá’ lóc, cá trê, cá giếc, cá rô, cá bông lau, cá lờn bơn và nhất là cá chốt “Hậu giang nước chảy lờ đờ. Dưới sông cá chốt trên bờ Triều châu”… làm cho mấy anh bạn miền Trung, chỉ biết có cá gỗ, phải chịu thua luôn !!

Đề tài nói chuyện khởi từ mặn chuyển sang ngọt. Ỷ Lan thấy ai cũng mơ mộng nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ ấu khi Mỹ nhắc tới. . . chè ! Đủ loại chè. Chè bắp, chè bột khoai, chè khoai môn, chè đậu xanh, chè đậu ngự, chè bột lọc bọc tôm thịt, chè chuối… Đúng rồi, chè chuối ! Ỷ Lan nhớ đã từng ăn một ly chè chuối (ra nước ngoài hết còn ăn chén !) tại khu Bolsa hồi qua Cali năm ngoái. Còn nhớ hoài mùi thơm phức – vừa chuối, nước dừa, vừa. . . đủ thứ ! ôi, làm sao mình nấu được một nồi chè chuối để ăn nửa khuya trong những lúc làm báo ! Có ai biết nấu không hè !

Mọi người im lặng một lát, nhìn nhau. . . rồi cùng cười ồ. Ai cũng nhớ chè chuối, mang máng đoán ra có những thứ gì trong, nhưng chưa ai nấu bao giờ ! ! ! Làm sao đây ! Cách giải quyết hay nhất là áp dụng chính sách “tập thể”. Mỹ, người đầu tiên “xung phong” nghiên kíu”

– Em không biết nấu, nhưng em biết chỗ mua chuối thật ngon, thật rẻ. Phải mua chuối chín muồi, có mật bể ra nấu chè mới ngon. Em nhớ má dặn vậy Để mai đi giao sách báo vùng 13 em chạy mua luôn.

Nghe câu này, ai cũng cười ! Biết tánh Mỹ rõ quá mà ! Mỹ tuổi Trâu, nhưng Ỷ Lan thấy như tuổi ngựa, vì anh cứ thích chạy hoài, chạy mãi, ngồi không yên. Đi đâu cũng được, miễn sao phải đi !!

-Được rồi. Nhớ mua thêm hộp dừa nghe. Chè chuối phải có nước dừa mới thơm, chị Minh, người Sài gòn, nhắc thêm.

– Và bột bán nữa. Phải thật đặc mới giống bên nhà. . .

Người can đảm và dám ra tay là anh Thi Vũ.

– Mỹ mua đồ về, anh sẽ nấu cho…

Trong tòa soạn, ai cũng biết là điều gì vào tay anh Thi Vũ đều thành thơ cả ! !

Tối hôm đó, anh em ra về, mọi người bùi ngùi nhớ nhà sau mấy giờ ngồi nhắc đến kỷ niệm xưa, trong lòng phảng phất một hương vị thơm tho của tuổi thơ ấu êm đềm…

 

Chiều hôm sau, Mỹ xách chuối về. 3 kilo chuối chín mềm, vỏ ngã màu đen mun lẩm chấm nốt ruồi. Chị Phương Anh la lên :

– Trời ơi ! Chuối này phải nấu liền, chớ không sẽ hư !

Ỷ Lan mừng quá, tưởng sau đó chè sẽ bắc lên bếp. Ai ngờ anh Thi Vũ từ chối. Anh nói :

– Không được. Mình vừa nhớ là chè chuối phải có lá dứa mới thơm. Thiếu lá dứa, nấu không được ! Khi nào Mỹ rỗi mua dùm lá dứa cho. Dưới khu Paris 13 có bán.

Khổ quá !! Niềm hy vọng của mình tan thành khói. Mới đây món chè chuối nghe gần như bàn tay, nay không cánh biến về phương trời xa xăm !!

Để đỡ nhớ, Ỷ Lan ăn một trái chuối, cắn thêm viên đường tưởng tượng ra… chè !!

Trái chuối đó là trái đầu tiên, nhưng không phải là trái cuối cùng mà Ỷ Lan được ăn trong những ngày tới. Ai cũng bận công việc làm báo, không ai rỗi xuống khu 13 mua lá dứa. Chuyện chè chuối dẹp qua bên.

Nhưng chị Phương Anh thấy chuối chín quá, sợ hư uổng, bắt mọi người phải ăn cho hết. Những ngày dài mở ra, sáng cà-phê chuối, trưa bánh mì chuối, tối ăn cơm chuối, trừ anh Bắc người Quảng, cuốn chuối với bánh tráng, ăn ngon lành ! Ăn chuối đến muốn đi chui luôn ! ! Rồi một hôm, Mỹ chạy về, nụ cười tươi vui, cầm trong tay nắm lá dài như lá phong lan, xanh mướt và rất thơm.

– Đây anh ! Em mua lá đứa được rồi ! Tối nay ăn chè nhé !

Ỷ Lan nhìn về phía chiếc rỗ mây mới hôm nào đựng 3 kilô chuối nơi góc bếp, thấy còn… một trái chuối lẻ loi đen điu chờ đợi ! !

– Trời đất ! Có lá dứa, có bột bán, nước cốt dừa, bây giờ lại thiếu. . . chuối !

Tội nghiệp Mỹ ! Mặt anh ta bỗng nhiên buồn rầu. Chạy hết sức vẫn chưa xong!!

– Rồi, để em đi…

Chị Phương Anh cản lại :

-Kệ, em ! Chẳng sao. Khi nào rỗi hãy hay. Bây giờ rán lo xong số Quê Mẹ đã. Báo là món ăn tinh thần của mình !

Ỷ Lan nghĩ thầm, chắc ngoài “món ăn tinh thần” đêm nay, anh em sẽ cần một chút món. . . khác để lấy sức thức khuya. Riêng Ỷ Lan chỉ nghề có món chè bắp (bắp hộp thôi, các bạn ơi!Ỷ Lan không khéo tay như các chị bên nhà, cầm nguyên trái bắp tươi mà lảy từng hột hay bào nhuyễn ra đâu) Ỷ Lan dùng bột bán và nước dừa Mỹ mua hôm trước, nấu nồi chè bắp “vĩ đại” cho cả tòa soạn. Đêm khuya mệt mỏi, buồn ngủ và đoi đói, một chén chè này đủ thơm ngọt và tăng thêm sức lực để “trí thức” tới sáng. Nhưng làm sao bằng chè chuối được !

 

Chắc Ỷ Lan không cần kể tiếp, các bạn đã hiểu rồi ! ! Ở tình trạng lúc nào cũng thiếu một “bộ phận” nên chè chuối chẳng bao giờ thành hình ! ! Đầu tiên thiếu lá dứa, rồi tới hết chuối. Sau lại thiếu bột bán và nước cốt dừa. Khi có đủ, lá dứa lại héo úa ! ! Còn bịch đậu phụng chờ giã rắc lên chè cho béo cũng bị các cháu của chị Phương Anh “mượn” chơi nhâm nhi hết !Đối với Ỷ Lan, thành ngữ “chè chuối” trở thành như “Tết Congo” – chuyện không bao giờ xẩy ra cả ! !

– Ui cha ! Đó là chuyện “chè chuối” mà. BụngỶ Lan hết còn tin tưởng rồi.

Nhưng ai ngờ, một hôm Ỷ Lan đi phố về, bỗng nhiên thấy đặt trịnh trọng trên chiếc khay Nhật bản một bát chè chuối thơm tho, đầy những khúc chuối vàng mọng đập dẹp, những hột bột bán lấp lánh như hạt ngọc. Nghe mùi, Ỷ Lan biết rằng, hôm nay đã hội đủ các món, tất cả đều “đoàn kết” trong nồi, làm món chè thơm ngát quê hương cho mọi người thưởng thức.

Tối đó, Ỷ Lan biết rằng những bạn ngồi im lặng húp chè ấy, ngoài hương vị tuyệt vời, ai cũng đang trầm ngâm về phía xa xăm, nơi mảnh đất cong cong bên kia địa cầu. Họ đang sống lại tuổi thơ êm ả.

Mường tượng theo anh em, Ỷ Lan lang thang bước xuống những đường mòn, lối hẻm nơi đồng quê xứ Việt, giữa hai rặng dừa cao vút, với bóng mát trải dài che rợp lối đi. Ỷ Lan hình dung ra đủ loại cây chuối : chuối tiêu, chuối ngự, chuối cau quảng, chuối ba lùn, chuối hột, chuối bà hương… Cả vườn chuối, rừng chuối, muôn nghìn nãi chờ một bàn tay vô hình hái xuống, pha chế, nấu một nồi chè chuối vĩ đại. . . mời sáu mươi triệu người ăn.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: