Buồng Cau Trổ Ngược: Chương Kết

 Chương Kết  

 

buongcautronguoc_biaSau trận thắng oanh liệt ở Xà No ông Hội đi các trường liên tiếp không lỡ phiên nào. Có khi đi trường Sầm Giang ở Mỹ Tho xong, ông đi luôn xuống trường Đại Điền của ông Hội Đồng Hoài, rồi từ Đại Điền ông băng qua sông Cổ Chiên đến trường Càn Long. Ở đây cũng có nhiều tay chơi gà nổi tiếng lục tỉnh. Rồi từ đó đi lên trường Long Hồ. Đấy là trường gà chơi theo lối xưa. Những vị quan chức đều mặc áo dài đội khăn đóng và trước khi khai mạc có một cuộc cúng tổ (Tổ Gà Nòi hoặc các cô hồn Gà Nòi, có tiếng trống, lễ nhạc rất oai nghiêm). Nghe đồn rằng trường Long Hồ và trường Sầm Giang có được cái hân hạnh đón rước cậu Hai Miêng đến đá gà một vài lần.

Năm nay lúa trúng khắp các tỉnh Tiền Giang và Hậu Giang cho nên mùa gà càng rộn rịp tưng bừng hơn các năm khác! Tiếng gà gáy nghe trong hơn và tiền độ cao hơn. Như dự định, ông Hội và phái đoàn đáp ca-nô trở xuống Sầm Giang. Kỳ trước ông ăn cậu Tư Ro một độ xính vính. Cậu Tư Ro tức lắm. Cậu kêu đích danh gà Cao Lãnh xuống chơi. Ông Hội lại xuống.

Cậu Tư kiếm đâu được một con gà Bông Lau. Ai khích cậu cũng không đá. Cậu nhứt định trả thù gà Cao Lãnh. Sau độ thua đó cậu Tư lội đi miệt Hậu Giang tìm chiến kê và sư kê. Cậu gặp được một thầy gà ở Kế Sách. Ông này có bùa ngải hay thuốc men gì đó làm cho cậu Tư mê ly. Ông cho biết ông có thể vặt thuốc cho gà què chạy nhảy ngay, có thể làm gà bị chém hang cua ngóc thẳng cần dậy, gà bị chém trái chanh hết xệ cánh, ông có thể cầm máu, vá vết thương không dùng kim chỉ.. .. Để cho cậu Tư tin bằng thấy, ông thầy bắt con gà tơ bẻ cánh rồi lấy thuốc rịt liền. Chốc sau cánh con gà lành lại, cậu Tư mê quá, rước ông thầy về nhà để ổng nuôi gà cho cậu.

Nhưng chưa đủ, cậu còn đích thân đi lục lọi khắp hàng cùng ngỏ hẻm để tìm gà nghề và nghiên cứu kinh kê. Cậu lại tìm đến một bác sĩ vốn là bạn học cùng với cậu ở bên Tây trước kia, để hỏi về những món thuốc khả dĩ dùng được trong làng gà.

Độ rồi mất 7000 cho dân Cao Lãnh, cậu Tư nhận thấy một cách khoa học rằng mình chơi gà quá ư tài tử. Cậu phó thác mọi việc cho em út. Chúng nói con gà nào đá vỉa tối, con nào đá vỉa sáng, con nào đá lông, đá sỏ, đá mé, con nào đá quăng cậu cũng gật đầu nhưng không hề khảo sát như các ông chủ khác. Cho đến khi ra trường cáp độ, cậu cũng cứ triền miên Ro, Ro mặc cho em út lập bo thế nào thì cậu gật thế ấy. Đến chừng thả gà cậu mới “ngự khám” và vẫn ro ro đều đều, mặc cho em út quăng, bắt, lội thế nào cũng được. Xong độ ăn bao nhiêu cậu nhận bấy nhiêu. Thậm chí cậu thua tụt quần mà bọn em út lại ôm túi no phè, thậm chí hơn nữa, sư kê của cậu bị đối phương mua chuộc làm cho gà thua mà cậu cũng không biết. Mới vừa rồi, một người đá hàng xáo bên gà cậu thấy rõ ràng tên sư kê của cậu trong lúc lên gối đã bóp gãy chân gà cho nên nước sau gà đi cà nhắc, nhảy té lệt bệt phải thua. Bấy giờ cậu mới sáng mắt ra đuổi hết bọn điếm gà ngay trong ruột của cậu. Kỳ này cậu đem con Bông Lau tới trường Sầm Giang kêu đích danh gà Cao Lãnh. Máu gà nòi trong người ông Hội cũng đâu có kém gì cậu Tư. Cái ô vàng của bà vợ cậu Tư vơi đi một phần để cho cái tủ sắt của ông Hội nhét thêm 700 bộ lư, cậu Tư đâu chịu thua. Còn ông Hội Đồng Bình là thầy gà lừng danh lục tỉnh đâu dễ lùi bước trước cậu công tử gà mờ miệt Mỹ Tho này! Cuối cùng hai kẻ địch tình nguyện gặp nhau đấu kiếm. Gà Bông Lau của cậu Tư hơi dư cựa. Con Xám Nổ của ông hội Bình thiếu cựa nhưng cao vai. Ông Hội Đồng bồng thử con Bông lau thì thấy quả là một chàng hiệp sĩ gan liền thịt chắc nịch, lại có liên giáp nội đóng ngay cựa. Gà có vảy này đá tất độc chẳng kém vảy Thanh Long Đao bao nhiêu. Trong khi đó con Xám Nổ của ông chỉ có nát gối, hai hàng trơn nghĩa là loại hiệp sĩ hạng.. .. gà.

Hai Trinh và thầy Năm kêu ông Hội không nên đá, nhưng ông Hội kêu làm sổ hai ngàn. Cậu Tư Ro lấn thế, kêu lên ba ngàn “chớ hai ngàn không đủ bao xe về nhà, đá cái gì!”. Ông Hội Đồng Bình kêu mãi, hàng xáo tiếp thêm được hai trăm, cậu Tư cười xòa : “Chẳng ngờ gà Cao Lãnh lại là gà rót! Nè ông Hội Đồng, nếu cần tôi cho ông nhang rót!”

Tỏ nhang thả gà. Chưa hết nước nạp, cậu Tư quăng ăn năm, rồi ăn bốn. Cậu Tư rít ống điếu phung khói mịt mù, vung tay, hét to, sặc ho làm những ông lớn tuổi ngồi gần khó chịu, nhưng vị nể mặt cậu con rể ông Cai Tổng hoặc vì phép lịch sự nên chỉ đưa tay quạt khói khẽ và quay sang chỗ khác nhăn mặt hơi hơi thôi.

Chưa hết nước nhứt, con Bông Lau chém đui một mắt con Xám Nổ.

– Ăn một, một trăm cặp đây, bên “Vân Tiên” có bắt không? – cậu Tư buông ống vố vung tay gào lên! – Ông Hội Đồng Bình đâu! Có muốn thua vớt không?

Hai Trinh méo mặt liếc ông Hội Đồng. Thầy Năm cũng xót xa, bụng trách thầm sao không cương quyết cản ông Hội để ổng sa lầy độ này thật vô lý.

Ông Hội Đồng lấy chai dầu Nhị Thiên Đường rút nút ngoáy lỗ mũi. Ông không tỏ vẻ lo âu. Con Xám Nổ bị đá một phát không biết trúng đâu, đâm đầu chạy nhưng không la. Con Bông Lau đuổi theo ba vòng. Chủ trường cho phép bắt lại nhử . Cả ba lần Xám Nổ đều nghẹo cổ không xứng lông, không cắn mổ. Chủ trường xử thua.

Hai Trinh ôm con gà ra mắt mày xui xị, đem ra nhốt ở bội, cho nó nắm lúa, vùa nước và an ủi:

– Chủ bắt mày đá ác quá! Nhưng thôi đừng buồn. Tao cho mày dưỡng lão luôn.

Ông Hội Đồng móc cặp chung tiền. Tư Ro chụp lấy không thèm đếm, nhét vào túi quần tây và hỏi:

– Cao Lãnh bộ hết nhà nghề sao ông Hội Đồng?

– Còn vài con nhưng không địch nổi với con Bông Lau. Con Bông Lau có vảy nghề cao quá.

– Há há.. .. – Cậu Tư cao hứng nói luôn – Tôi chồng độ đó!

– Chồng hai độ tôi cũng không dám đá cậu Tư ơi. Gà của cậu là linh kê đâu phải thường kê.

– Cao Lãnh hết gà rồi sao ông Hội Đồng?

– Không phải hết nhưng hôm nay tôi không có đem theo con nào khả dĩ đối địch với con Bông Lau.

– Đâu cho tôi xem thử!

Cậu Tư quyết chí xóa nhục cho dân mộ điệu Sầm Giang và rửa mặt cho chính mình nên càng hăm hở xông tới.

Ông Hội Đồng dắt cậu Tư ra dãy bội nhốt gà nhà trỏ con gà ở trong bội bìa. Cậu Tư thấy con gà xơ xác, lông lá khô khan, mặt mày không mấy lanh lợi. Vóc dáng lại nhỏ thó hơn con Bông Lau một mười một chín. Cậu Tư khom xuống cặp cán con gà. Cậu không sành vảy gà nên không xem ra cái gì hết. Cậu Tư quên đi cái chiến thuật rút lui để gài bẩy của Tôn Võ Tử nên thấy ông Hội nhũn nhặn thì càng lấn lướt.

– Tôi nghe nói Cao Lãnh là ổ gà nghề của Lục Tỉnh mà sao ông Hội Đồng đem con gà như vậy đến trường, không sợ mất danh sao.

– Dạ, nó cũng là gà nghề của tôi đó cậu Tư.

Tư Ro cười khinh khỉnh. Cậu quên rằng gà cậu ăn vừa rồi là độ đầu tiên kể từ khi cậu đi vào làng gà. Ông Hội “mại dưa leo” một chốc thì bảo Hai Trinh bắt gà ra cáp với điều kiện cậu Tư chồng độ con Bông Lau.

Tư Ro chẳng những chồng độ mà còn đá ăn năm khi buông đuôi ăn trót. Ông sư kê bùa phép của cậu Tư khuyên can, nhưng cậu Tư không nghe. Xưa nay dù gác chạng thế mấy chủ kê cũng không chơi gan như vậy. Nếu ăn ông Hội Đồng được mười còn thua chỉ chung năm.

Độ này Hai Trinh lẫn thầy Năm đều không can và mới thấy tài dụ địch của ông Hội. Sự giao kết giữa hai chủ kê con Bông Lau và con gà xơ xác của ông Hội được chủ trường và các quan khách có uy tín trong làng gà làm chứng. Ngoài những người Việt ra còn có hai ông Tây, một ông Lục sự tòa án. Ông này tên là Raymond nói tiếng Việt rất rành. Tréo cẳng gà nòi thật. Lục sự tòa án lại đi đá gà là môn cờ bạc bị chánh phủ cấm và lại đứng ra bảo đảm cho sự ăn thua sòng phẳng của độ gà. Chuyện gì có dân Tây vô thì cũng tốt cả.

Tỏ nhang. Thả gà. Buông đuôi ăn trót là luật thường.

Con Bông Lau nhảy nạp trước. Con xơ xác của ông Hội không nạp trả mà nó bay như chim. Hễ con Bông lau nạp thì nó bay từ trước mặt ra sau đuôi địch thủ. Con Bông Lau quay đầu lại thì nó lại phóng ra đuôi. Đến lần thứ ba, con Bông Lau vừa quay lại nó bay lên rảy một phát nhẹ, con Bông Lau ngã lăn kềnh.

Cậu Tư buông ống vố nhảy ào ra, kêu:

– Ông Hội oánh bùa! Ông Hội oánh bùa!

Chủ trường xua tay:

– Để chờ xem con Bông Lau có đứng dậy không.

Một phút rồi hai phút. Con Bông Lau nằm im. Chủ trường xử thua. Cậu Tư Ro không đủ tiền mặt để chung tiền độ. Nhờ có sự bảo đảm của chủ trường cậu phải làm giấy tay thế chưn 100 mẫu đất của nhạc phụ trong vòng bảy ngày phải chuộc bằng bạc mặt nếu không sẽ mất. Giấy mang chữ ký của cậu Tư với tư cách con nợ. Và ông chủ trường, ông lục sự Tây với tư cách nhân chứng. Cố nhiên là tờ giấy làm dưới hình thức vay nợ.

Ông Hội ăn độ gà khỏe ru. Cậu Tư Ro háo thắng tay mơ nên không biết con gà xơ xác là con linh kê, một loại ngủ như dơi và đá bay như chim. Bông Lau cũng là linh kê nhưng bị chồng độ và kém gà dơi đến mấy bậc.

Sau đó một tháng ông Hội đi xuống Xẻo Gừa ở Rạch Giá. Với sự hỗ trợ của con Hùm Xám Ô Môn, phái đoàn của ông Hội rất hùng mạnh về mặt lực lượng chiến kê lẫn mưu trí về nghệ thuật, ăn trùm đoàn chiến kê của cậu Ba Oai chủ trường. Cậu Ba Oai không phải là tay gà mờ như cậu Tư Ro. Cậu có mặt ở trường gà Xà No khi con Thanh Long của ông Cả Ngọt thua hiển hách. Cho nên thấy đoàn gà Cao Lãnh xuống thì cho người đi xem rất kỹ. Đàn em thầy rùa của cậu bẩm rằng kỳ này không có mặt con độc đao ẩn của ông Hội Đồng Bình.

Ông Hội Đồng không phải là tay vừa. Ông cũng thả điếm gà dọ thám lực lượng của cậu Ba. Cậu Ba ôm con gà có tên rất hãi hùng là Cáp Tô Văn ra dằn mặt đoàn Cao Lãnh. Cáp Tô Văn chiến kê có bộ mặt xanh như gà mái ấp, lông bờm đỏ ngời như lửa và cái mồng dâu nhỏ rất gọn, sờ thì lạnh ngắt như mồng gà thiến. Nếu lưỡi nó có bớt hoặc hầu nó có vảy thì chớ nên khinh thường vì nó là thần kê. Ông Hội Đồng xem kỹ thì không thấy điểm gì đặc biệt. Chỉ hiềm không xem được nách và lông cánh. Nếu nách có vảy như vảy rắn thì phải chạy vì đó là kim kê. Còn nếu lông cánh mỗi bên đếm được 22 cái lông thép rất đều thì đó là con gà xoay trở rất nhanh và đá thường chém ông địa đối phương.

Tuy vậy, ông Hội vẫn tin tưởng chú kỵ sĩ oanh liệt nhà mình. Lại nữa, cờ bạc là chuyện rủi may. Ăn đó thua đó. Mấy ai ăn hoài? Cho nên ông Hội đồng ý đá với số bạc 10 thước (một thước mười ngàn) tức là một trăm ngàn. Ông Cả Ngọt bồi thêm 10 ký nữa (mỗi ký cũng 10 ngàn) tức trăm ngàn. Tổng cộng tiền độ là 250 ngàn. Ăn thua với cậu Ba con ông Hàm, người có số lúa ruộng nửa triệu giạ hàng năm và đất đai có thể ngang ngửa với ông Cả Bé ở Giá Rai.

Cậu Ba mặc pyjama sọc, chân đi săng-đan mua bên Tây còn mới tinh. Cậu đứng nhân danh chủ trường tuyên bố điều lệ của trường và phủ sổ con Cáp Tô Văn, nghĩa là một mình cậu chịu một đầu gà: 250 ngàn, giá tiền của nửa triệu giạ lúa góp được của tá điền trong vùng.

Quả thật danh bất hư truyền: bời lời như công tử Bạc Liêu. Có lẽ cậu Ba không nghiên cứu vảy gà nòi đến bậc siêu kỳ như ông Hội, nhưng cậu hơi nghi ngờ đến chiến thuật thả gà của Hai Trinh ở trường Xà No nên lần này trước khi vào độ cậu bảo hai sư kê:

– Khi nhử gà chỉ nắm đuôi vịn cánh rồi buông không được đưa tay ra trước ức gà mình, đề phòng ngưới có móng tay nhọn đâm rách bầu diều gà bên kia!

Hai Trinh nghe thế thì liếc ông Hội Đồng. Ông Hội Đồng bảo:

– Chú cứ y theo lời ông chủ trường!

Con Cáp Tô Văn quả xứng với cái tên của nó. Nó dẫn đầu con gà của ông Hội suốt nửa nước đầu. Đến nước thứ hai nó lại đá một phát lật ngửa đối thủ. Con gà của ông Hội không đứng dậy được cứ nằm chỏng gọng và chòi lia. Con Cáp Tô Văn lủi vào định mổ lườn đá tiếp chẳng ngờ bị chòi cựa vào bầu diều. Lúa đổ xuống đất như gieo. Con gà ông Hội Đồng bật dậy phản công. Con Cáp Tô Văn đâm đầu chạy, tới đâu lúa rắc tới đó

Hàng xáo kêu rầm trời:

– Khui vựa lúa cậu Ba rồi.

Vết thương quá nặng. Máu chảy nhiều, không cầm được vì chưa tới nước om.

Lúc đồng xu rơi xuống dĩa cũng là lúc dũng tướng Cáp Tô Văn ngã gục chiến trường. Sư kê bồng nó lên, mỏ nó hả ra ngáp ngáp như trối lại hàng xáo của nó:

– Ta chỉ thua có một người mà thôi. Đó là Tiết Nhơn Quí.

Đúng ra con gà ông Hội Đồng Bình không phải Tiết Nhơn Quí, và Tiết Nhơn Quí cầm cây Phương Thiên Họa Kích còn ở đây, cái món binh khí đánh hạ “Cáp Tô Văn” là ngọn độc đao ẩn. Nhưng trước khi đến đây, để khỏi bị đối phương nhận diện, ông Hội Đồng Bình đã cải trang nó thành một hiệp sĩ với chiếc áo choàng khác kiểu khác màu, ngay cả cái bản mặt đen như lọ của nó ông cũng sửa cho thiên hạ dễ lầm hơn.

Thắng trận này, ông đã giúp Cả Ngọt phục thù cậu Ba Oai và đồng thời trả lại số bạc mà ông Cả chung cho ông Hội ở trường Xà No kỳ trước.

Từ đó hai bên trở thành đôi tri kỷ gà. Ân oán giang hồ đã trả xong. Nhưng ông Hội không bao giờ lộ bí mật về cái ngón nghề đỡ đòn Thanh Long đao năm xưa cho một ai khác ngoài những người thân tín. Và có lẽ ông sẽ không gặp cơ hội nào để tái dụng ngón nghề đó nữa.

Riêng thằng Đặng hóa ra “ông Đặng”, mà chỉ nhờ con gà nòi dị tướng Ô Mặt Lọ.

Đặng thấy đá gà sao dễ ăn , còn dễ hơn lấy đồ trong túi mình. Có khi vừa chớp mắt đã có bạc trăm, rẹt rẹt vài phát đã quơ bạc ngàn. Đặng không có máu cờ bạc trong người, nhưng thấy dễ ăn thì cũng chơi cầu âu. Sáu trăm ông Hội cho ở trận đấu nó đem về giao hết cho cậu Năm nó. Trận kế nó chỉ đá miệng và thắng, ông Hội cho nó sáu trăm. Trận sau nó đá luôn một ngàn hai trăm. Lại thắng. Rồi chơi luôn hai ngàn bốn trăm. Cũng gặp số may được bốn ngàn tám. Không những con Ô Mặt Lọ đụng độ nó mới đá, gà nào của ông Hội làm sổ nó cũng nhảy vô chơi hết nhà. Mà hễ nó đá thì ăn. Riết rồi ông Hội tin rằng chính Đặng là thần tài của ông, cho nên bất kỳ ôm con nào đi trường: Gà Te, Gà Đào, Gà Dơi v.v.. .. ông đều kêu nó đi cho bằng được. Nó không làm gì ngoài sự hụ hợ cầm khăn, thủ gói cơm, chai nước, hộp miễng, kim chỉ để giúp Hai Trinh om gà.

Ở Xẻo Gừa, con Ô Mặt Lọ thắng độ thứ hai, tiền độ gấp hai độ ở Xà No, ông Hội cũng bê cho nó gấp đồi. Ông Hội càng tin nhờ nó mà cái sự nghiệp gà nòi của ông mới phất lên đến thế. Và ngược lại Đặng cũng cho rằng đi với ông Hội là hốt bạc thiên hạ còn dễ hơn hốt trứng vịt trong chuồng.

Bây giờ Đặng có tiền của và bề thế. Bọn thằng Tư Cồ, Ốc Bưu, bạn tiếu lâm của nó thời chăn trâu nay thấy cái địa vị của nó mà thèm. Nhưng mỗi người đều có cái số đã được ghi trong sổ Nam Tào ở trên trời sẵn từ hồi đời nào, ai có muốn cãi cũng không được. Bây giờ thằng chăn trâu giữ vịt có muốn nghèo trở lại, Trời cũng không cho cơ mà.

Nó mua lại cái tiệm tạp hóa của ông dượng chệt của nó và cấy cô em vào đó, rồi mua đất vườn cất một ngồi nhà kê, mở rộng cơ ngơi cũ ra gấp đôi để cô chị làm chủ. Ngoài ra nó mua cho cậu Năm nó mười mẫu ruộng tốt, hai đôi trâu, giao luôn bầy vịt. Nó cũng không quên ơn ông anh vợ, cậu Sáu khùng, người đã không chê nó nghèo hèn lại còn giúp nó tiến thân buổi đầu: Cưới em gái cậu ta.

Bây giờ nó là chồng cô Tám lẫn cô Chín một cách đàng hoàng. Không ai đàm tiếu câu nào, trái lại người ta còn cho cô Chín, cô Tám là tốt phước. Đã là vợ thì vợ, không ai lớn không ai bé. Càng tốt hơn nữa là giữa cô Tám và cô Chín không có sự cơm không lành canh không ngọt. Bởi lẽ cả hai đều nghĩ rằng ông Trời đặt để như vậy là công bình, không cô nào suy bì vào đâu được.

Vụ cô Chín đã qua lâu rồi. Đám tiệc đưa cô Chín về ngôi nhà mới được bày ra ngay tại ngôi nhà ấy chớ không làm ở nhà ông Hương như hồi đám cưới cô Tám. Tuy nhiên không ai gọi nó “đám cưới” nhưng nếu ai cho rằng đó là đám cưới cô Chín thì chắc cũng không sai.

Có điều khác là cô Chín về nhà chồng lúc cái bụng đã u lên kha khá đến nổi mặc áo dài trông không được mỹ thuật cho lắm. Nhưng không sao, “bộ lư”“con công” che lấp hết.

Những vị khách trong xóm, những ông Hương chức đã từng uống rượu cái đêm đưa dâu đèn tắt, bữa nay cũng được mời và đến đủ mặt. Rượu vẫn ngon và tiếng cười vẫn dòn cho tới khuya.

Riêng bà Hương thì rất hài lòng. Bà tự cho mình đã chuộc được cái lỗi tráo hôn của ông nhà, hơn thế nữa, bà đã đạt ý nguyện của bà là gã được con gái cho một người có bề thế và có tiền hơn cả gia đình bà.

Còn Năm Mẹo lại càng thỏa thích: Trả được thù xưa một cách oai hùng với sự bị động hoàn toàn của ông Hương.

Sau “đám cưới” chàng rể lại đi đá gà và lại ăn. Đặng đi luôn một tháng với ông Hội Đồng và Hai Trinh mới trở về. Nó xách cặp da đỏ ngời, no phè coi bộ hơi nặng.

Nó không đi chân, xe hơi của ông Hội đưa nó đến tận nhà. Nó vào ném cái cặp trên giường lột nón quăng lên cái cặp và nói trỏng:

– Ông Hội nhát quá!

– Sao vậy anh!? – Chín vác cái bụng khệ nệ tới bên chồng hỏi.

– Nếu ổng nghe lời tôi thì độ này con Ô Mặt Lọ ăn trên 200 ngàn. Riêng tôi được 10 ngàn. Tại ổng hơi ngán chạng con gà kia.

Chín mở cặp coi tiền. Đặng cởi áo ra vẫn còn hậm hực:

– Tức quá! có 8 ngàn!

Vừa lúc đó thì bà Hương tới. Bà có thói quen hễ chiều chiều thì vô tiệm đón luồng. Vừa gặp thằng rể quí, bà đon đả:

– Con về trễ vậy? Cơm nước gì chưa? Má có đem con cá lóc vô đây nấu cháo cho con.

– Dạ, ảnh tắm rửa xong là đi tiệm nước chớ không ăn cơm nhà đâu má à!

– Tiệm nước cứ ba cái xào với hủ tiếu đó chớ ngon lành gì!

Đặng không muốn ở nhà khi mẹ vợ tới. Không những bà hỏi mé mượn tiền mà bà còn nói chuyện này chuyện nọ hơi trái cựa. Cho nên tắm xong Đặng lén vợ lẽn ngã sau đi tiệm nước.

Chờ một lúc lâu không thấy thằng rể quí ló mặt ra, bà Hương lên tiếng với con gái:

– Ba mày cờ bạc hồi nào tao không hay mà cầm thay 3 mẫu ruộng của ông nội để lại.

– Dạ thì ảnh đưa tiền cho má chuộc rồi.

– Đó là ba mẫu phần ăn của bà ngoại cho má, còn đó là ba mẫu của ông nội cho ba.

– Ba cầm hết bao nhiêu hả má?

– Tao nghe đâu ba ủa bốn.. .. trăm gì đó.

– Ba còn nợ nần ai nữa không má?

– Ba mày dấu má nhưng lâu lâu chủ nợ tới đòi. Khi năm chục, lúc ba chục, có khi cả trăm. Đây không phải là tiền cờ bạc rượu chè đâu con. Đây là tiền ăn xài trong mấy năm làm Hương chức.

– Má hỏi ba coi còn thiếu ai con đưa tiền cho ba trả luôn một lần. Nhà mà bị chủ nợ đoài hoài xui chết, làm ăn không khá được.

– Má ước chừng đến cả ngàn.

– Gì dữ vậy má?

– Ít nhứt cũng 7, 8 trăm. Ba mày định bán đôi trâu.

– Đôi trâu để cho anh Sáu làm ruộng chớ má.

– Ừ chắc cũng 4, 5 trăm.

– Thôi con đưa cho má hai trăm.

– Hai trăm trả sao đủ con.

– Đây là tiền con đút nhét riêng ảnh không biết.

– Đút ngã nào mà nó không biết?

– Mỗi lần ảnh đi về con lục cặp lấy bớt vài tờ. Tiền cờ bạc ảnh không có đếm như tiền má bán lúa, bán heo.

– Vậy sao con không rút khá khá?

– Rủi ảnh biết ảnh hết tin là ảnh không đem tiền về nhà.

– Tiền không đem về cho vợ thì đem đi đâu?

– Cho cậu Năm! – Chín kề tai nói nhỏ.

Bà Hương nhảy dựng lên, trợn trắng mắt hồi lâu, rồi như lai tỉnh, bà nói:

– Mày phải lo cái hậu vận mày đó. Tao bảo trước cho mà liệu hồn.

– Vợ chồng đầu gối tay ấp mà lo hậu vận gì má!

– Nó còn con Tám nữa chi!

– Chị Tám thì cũng như con!

– Đàn ông là cái giống bạc bẽo. Mày thấy ba mày đó không? Ổng tiêu xài bạc trăm với người ta chớ hề mua cho tao một miếng thịt. Mày như tao. Mày thấy nó ở với con Tám có con rồi nó ở với mầy không?

– Thì cũng tại ba má hứa gã con cho ảnh, nên ảnh có cớ ve vãn con chớ sao.

Bà Hương xĩa xói:

– Bây giờ mày mang bầu, nó lại kiếm đứa khác, đàn ông là như chó đực vậy. Chó cái có chửa là nó kiếm con khác ngay.

– Thôi má ơi! ảnh thương con thiệt, ảnh không có làm như vậy đâu.

– Tao nói cho mày biết, ông Hội hăm gã cháu gái cho nó đấy.

– Hăm lâu rồi, nhưng ảnh đâu có chịu.

– Sao mày biết nó hổng chịu? Nó đi với ổng hằng ngày. Mới ban đầu nó hổng chịu, nhưng ổng nói hoài, vừa nói vừa hứa cho tiền cho ruộng, riết nó phải chịu. Nếu nó hổng chịu thì ổng gạt nó ra, rồi bắt luôn con gà, nó làm gì được ổng?

– Gà của ảnh đâu phải gà của ổng.

– Con ơi, nhớ lấy câu này, cướp đêm là cướp, cướp ngày là quan, nghe con! Mày không sớm lo hậu vận rồi hối không kịp.

– Ảnh bỏ con được, chớ ảnh bỏ con ảnh luôn sao má?

– Tao không biết! Tốt hơn hết là nên đem dù theo ngay trong lúc trời còn nắng con à!

Chín đâm giựt mình. Bà Hương hỏi tới:

– Bữa nay nó ăn bao nhiêu?

– Có tám ngàn hà má. Ảnh nói tại ông Hội nhát, nếu ông Hội gan một chút thì ảnh ăn mười ngàn.

Bà Hương giật nảy người lên

– Mười đồng hả?

– Dạ không ! Mười ngàn!

– Sao mày không rút bớt vài ngàn. Rủi nó bắt gặp thì mày nói mày lấy bỏ ống.

Chín chạy vô buồng. Bà Hương cũng rảo bước theo. Vô đến buồng Chín khựng lại:

– Ủa cái cặp đâu rồi?

– Cái cặp gì?

– Cặp đựng tiền, ảnh mới quăng đây mà!

– Bao nhiêu mày có đếm không?

– Con thấy nhiều lắm. Mà ảnh nói tám ngàn.

– Cả gia tài ba má chưa được tám ngàn nghe con. Vậy mà mày không chịu cất.. .. giùm.. .. nó.

Bà Hương tức muốn trào máu họng, nhưng cố dằn.

– Kỳ sau nó về mày giấu luôn cái cặp nghe không?

Chặp sau Đặng về bằng ngã trước, tay xách chiếc cặp đỏ chóe. Bà Hương ngó theo đứt con mắt. Bà không biết mở hơi bằng cách nào cho xuôi tai thằng rể. Ba mày cầm đất? nợ người ta??.. .. Ham tiền thì ai chả ham nhưng ai cũng tự trọng không để cho sự ham hố đó lộ ra ngoài.

Đặng biết bụng bà nhạc nên móc một bộ lư đưa cho bà:

– Má lấy chút đỉnh về mua nước mắm dầu lửa.

Bà gạt khẽ:

– Ba cái việc đó không nhiều đâu con.

– Má cầm thêm chút nữa, về đưa cho ba đi làng mỗi sáng bỏ bụng tô mì và ly cà phê.

Bà Hương thấy 2 cái Bộ Lư đỏ chóe như mặt trời thì hai tay run rẫy. Bà định nói câu gí có nghĩa từ chối xã giao, nhưng bỗng từ ngoài thềm, một người đàn bà sang trọng bước vô, quần lĩnh áo nhiễu, khăn màu phất phới.

Cả ba người không nhìn ra đó là ai? Nhưng người đàn bà lại kêu lên:

– Con! Đặng!

Cái giọng quen thuộc làm cho Đặng như tỉnh mộng.

– Má!

Chị Tư bán cháo lòng ở chợ này vắng bóng lâu nay và thằng bé con xách đèn đưa má nó đi chợ mỗi hừng đông bị con nít chợ giăng dây té bể nồi cháo, không ai còn nhớ nữa. Bây giờ bỗng nhiên xuất hiện như những người hoàn toàn.

Bà Hương ngỡ ngàng trước người đàn bà phương phi trẻ trung. Đặng giới thiệu mẹ ruột với mẹ vợ, và mẹ vợ với mẹ ruột. Chỉ bằng mắt nhưng hai bà cũng nhận ra nhau. Qua những câu xã giao thông thường lệ, chị Tư mới nói với Đặng những chuyện mà đáng lẽ chị chỉ nên nói riêng với con và dâu. Người dân ở thôn quê không hay giữ ý tứ, muốn nói là nói, muốn cười là cười, không nhịn được dù chỉ một phút, một giây. Hay là ở đây chị Tư muốn tỏ vẻ “môn đăng hộ đối” với bà sui gái. Chị nói:

– Đặng nè! Sao con mua nhiều tiệm vậy? Một cái tiệm ở dưới này đủ rồi, con còn gởi tiền lên biểu má mua trên đó cho con một cái nữa, ai coi cho hết?

– Tiền ăn độ gà nòi con không có chỗ cất má ơi!

– Thì gởi cho cậu Năm mày.

– Cậu Năm cũng đâu có chỗ nào. Nhét tiền đầu kèo, mối ăn hết!

– Thì gởi cho cha mẹ vợ, cái thằng nói lạ không!

Đặng làm thinh. Bà Hương nhìn chị Tư, ý nói:

– Nó có gởi thì tôi cất dùm cho, nhà tôi, cột kèo bằng cây căm xe mối đâu dám tới.

Chị Tư tiếp lời:

– Ở dưới này trăm sự đều nhớ anh chị sui. Mong anh chị coi nó như con ruột vậy.

– Tôi coi nó còn hơn con ruột của tôi nữa chứ.

Chị Tư lại tiếp:

– Dượng con đã mua một cửa tiệm khác cho con trên đó rồi. Chừng nào ở dưới này làm ăn không khá thì con dắt vợ con lên đó!

Chị Tư bỗng ngó dáo dác:

– Ủa, mà vợ con đi đâu này giờ không thấy? Cháu nội của má đâu? Cậu Năm có nhắn cho má hay nói cháu nội của má kháu khỉnh lắm.

Bà Hương gọi:

– Chín a! Ra đây con.. ..con!

Chín khệ nệ cái bụng chửa gần ngày, tay bưng mâm trà và bánh ra đật trước mặt mẹ chồng và mẹ ruột:

Chị Tư nhìn cái bụng của con dâu và cười ngõn ngoẽn:

– Vậy má có phước quá hả con!

– Dạ phải đó, chị sui, vợ chồng nó ăn ở như bát nước đầy.

– Chuyện đó đã đành rồi chị sui, vì con gái của chị là con nhà gia giáo. Nhưng tôi nói đây là nói về đường con cháu. Tôi chỉ có một nhưng cháu bầy phải không chị sui. Cháu tôi đây, đứa thôi nôi, đứa đầy tháng!

Rồi chị Tư quay sang bảo Đặng:

– Vô ẳm cháu nội của má ra đây cho má nựng chút coi con! Bộ nó ngủ nên không hay nội nó xuống.

Chị lấy giỏ xách móc kẹo và bộ đồ rằn ri banh ra.

– Chà bộ này thằng nhỏ mặc vô coi ngộ lắm đa!

Bà Hương ngó Đặng. Chín cũng liếc chồng. Đặng định nói láo nhưng bà Hương lại khui toẹc ra hết mọi việc, rồi kết luận:

– Con Chín của tôi có thiếu gì chỗ tới hỏi, nhưng tôi thấy không có đứa nào bằng thằng Đặng cho nên vợ chồng tôi gã luôn cho nó, cắt đất giúp tiền cho nó làm ăn, như vậy tiền của tóm vào một mối, không mất mát.

– Như vậy là sao?

– Nghĩa là hai chị em nó đều là con dâu của chị.

Chị Tư ngồi chết điếng, không biết nói năng ra sao. À, té ra hai chị em tát một gàu. Mãi chị mới tìm ra ý:

– Tôi sợ chị em nó trâu trắng trâu đen với nhau.

– Không có chuyện đó đâu chị! – Bà Hương lanh lẹ – Thì chẳng khác nào.. .. Mà cũng đâu có việc gì!

Chị Tư bị chọc nhẹ vào chỗ hiểm nên lắp bắp:

– .. .. Nhưng mà vợ ổng ở bên Tàu.. .. tôi đâu có gặp mặt.

– Thì ở đây cũng vậy. Mỗi đứa ở một nơi, như gà nòi nhốt riêng chuồng có muốn đá nhau cũng không đá được.

Rồi bà bảo Đặng:

– Con đi bồng thằng cháu đích tôn của chị sui vô đây. Nó là con của con Tám, còn con Chín thì tháng tới mới đập bầu.

Chị Tư càng ngẩn ngơ. Nhưng chị đã bị đặt trước một việc đã rồi. Một việc đã rồi quá ư tốt đẹp cho chị, khiến cho chị không thể nào từ chối, ngược lại còn chấp nhận một cách vui vẻ, hài lòng, tuy rằng ngoài mặt thì có vẻ từ chối:

– Làm vậy tội nghiệp cho hai chị em nó, chị sui à!

– Không sao đâu chị sui. Trai năm thê bảy thiếp! Ông Trời ổng bảo vậy. Hơn nữa, hai dây trầu leo một cây cau là tốt, thậm chí ba dây cũng tốt như thường.

Chị Tư nhìn bà sui, không hiểu bà muốn nói gì. Bà Hương tiếp:

– Ba dây trầu leo một gốc cau thì càng tiện. Gàu nước tưới lên không rơi rớt ra ngoài giọt nào.

Vừa tới đó thì một ngưới đàn ông bước vào:

– Chú Hai sư kê! Đi đâu lạc tới đây?

– Đi kiếm mày chớ đi đâu!

– Kiếm làm gì? Đi lại tiệm nước rồi hãy nói! Chuyện gà qué không nên nói ra.

Hai Trinh lắc đầu:

– Không có gì bí mật!

Hai Trinh vừa nói vừa lấy ra xấp bạc đưa cho Đặng:

– Chú mày về sớm quá, không ở lại coi con Ô Mặt Lọ chồng độ ăn con gà Nhạn của ông Cai Tổng Hộ!

– Chồng độ hồi nào?

– Độ chót.. ..Sau khi ăn con Xám Gạch, thì ông Cai Hộ thách ông Hội mình chồng độ. Tiền độ là 50 ngàn. Thầy Năm cản. Tôi thì lắc lư. Ông Hội nhất định đá. Chú mày biết tánh ông Hội mình mà, ổng thường đi ngược nhưng lại về xuôi. Ổng vừa ăn 50 độ trước, ổng cầu âu độ này. Chẳng ngờ ăn luôn. Thành thử ổng ăn luôn hai độ, tổng cộng 100, là độ thứ ba của con Ô Mặt Lọ.

– Thứ tư chớ! Người ta sợ gà trả độ ở độ thứ tư.

– Người ta sợ, ông Hội thì không!

– Nhưng ổng nói sau độ này ông cho con Lọ dưỡng lão luôn. Có một ông điền chủ ở Rạch Giá hỏi ông Hội mua con gà nhưng ông Hội không bán. Ổng bảo ổng sẽ đúc giống giữa giòng gà Lọ độc đao. – Hai Trinh nhét xấp bạc vào tay Đặng – Đây là của chú mày!

– Tiền gì?

– Ông Hội nói thưởng cho chú mày! Hì hì.. .. từ nay con Lọ được dưỡng già với mấy cô mái trứ danh.

Hai Trinh kề tai Đặng:

– Há há.. .! Thì cũng như chủ nó!

Đăng đập vai Hai Trinh. Hai Trinh càng trêu chọc một hồi:

– Đâu chú giở chân của chú lên tôi xem. Nếu không có vảy kích liên giáp thì cũng có vảy xuyên giáp yểm nguyệt cho nên con nào đụng tới thì bị đá tối tăm mày mặt hoặc rách giáp chạy dài, rồi con khác đụng tới cũng bị đá cho một dây vĩa tối trúng ngay phau câu run chân té quỵ!

Hai Trinh lại tiếp:

– Tôi nghe ông Hội bàn với thầy Năm hết mùa gà này ông cũng dẹp trại luôn, ổng sẽ bán hết gà trống chỉ chừa cho tôi vài con và cho chú con gà Tử Mỵ, gà Dơi thì đắc mái lắm. Người ta sẽ đem gà mái đến để cho nó đúc. Mỗi con một phát. Còn tôi nghỉ nghề hút máu và bàu diều luôn để lui về sàn dã mua ruộng nương mà làm ăn. Đá gà chỉ là nghề cờ bạc chớ đâu phải căn bản, chú em. Chú có thấy ai cờ bạc mà làm giàu không? Ông Hội bảo “cực lạc sẽ sanh bi”.. Ổng đã lên đến chót của nghề gà rồi. Bây giờ nghỉ là vừa. Ổng sẽ lấy tiền ăn độ lên Saigòn hùn buôn xe hơi với thằng cháu và nuôi ngựa đua, không chơi gà nữa. Cũng như ba tôi vậy. Con người có lúc ham mê nhưng cũng có khi chán nản. Đừng đợi chán mới bỏ. Nên bỏ trong lúc còn ham mê.

Hai Trinh đứng dậy kiếu từ. Đặng đưa ông sư kê ra tới bờ sông, rồi móc túi đưa Hai Trinh một tờ giấy oảnh:

– Cám ơn chú Hai, chú cầm lấy uống nước.

– Không có nước non gì chú mày à. Tao sẽ mua ngay một con nghé cho thằng con út. Nay mai mình kiếm tiền không có dễ nữa đâu!

Đặng quay vào nhà, Hai bà sui còn tâm sự với con dâu- con gái. Bà Hương đã nghe hết chuyện Hai Trinh và Đặng nghỉ đá gà, mua tiệm, mua đất, tiền lại đẻ tiền. Nhưng nào đã hết. Gà đổ mái còn hái ra tiền đều đều.

Đêm đó bà Hương kêu ông Hương lên ngồi ở ghế ăn trầu rồi bảo:

– Có chuyện này, không biết.. . ông có hay chưa?

Bà Hương thở dài sườn sượt.

Bên tai bà còn vang tiếng nói của Đặng, của bà sui và tiếng khua sột soạt của giấy bạc. Mấy cái tiệm tạp hóa, bao nhiêu ruộng vườn, trâu bò và gì gì nữa sẽ nối đuôi nhau vào nhà Đặng. Vớt sơ một phát cũng đã 2000. Hai mùa lúa ruộng của mình cũng chưa được. Ngày trước bà Hương ngại người ta biết bà làm sui với chị bán cháo lòng. Bây giờ ngược hẳn lại, bà muốn mọi người nhắc nhở chuyện đó.

Thấy vợ ngồi trâm ngâm, ông Hương hỏi:

– Chuyện gì bà nói nghe coi!

– Ông làm bao nhiêu ông đổ sông đổ biển bấy nhiêu!

– Bà sao cứ khui ba cái chuyện đó ra hoài. Tôi tu từ lâu rồi!

– Tôi không nói động tới mấy ả đó đâu. Tôi nói chuyện khác kia. Có người thưa ông đó.

Ông Hương nhảy nhỏng lên. Bà Hương được trớn làm tới:

– Người ta buộc tội ông làm mất danh dự người ta!

Ông Hương cưới lớn:

– Chuyện gì chớ chuyện mất danh dự thì tòa chỉ phạt bồi thường một đồng bạc!

– Người ta nói ông lừa gạt nữa.

– Thằng nào con nào dám cả gan? Tôi lường gạt ai? Tôi đã từng xử cả chục vụ lường gạt, dân chúng thiếu chút nữa kêu tôi là Bao Công tái thế kia mà.

– Ờ, Bao Công xử các vụ lường gạt thì giỏi lắm, nhưng chính Bao Công lường gạt kia mới kỳ chớ!

Ông Hương trợn trừng, khoa tay như đuổi ruồi:

– Tôi chấp! Tôi chấp!.. .. Bà đi đâu hồi chiều tới giờ rồi vế bày đặt nhiều chuyện vậy?

– Tôi vô tiệm con Chín. Tôi gặp bà sui ở đó! Bả ở Saigòn về.

– Ồi! Con mẹ bán cháo lòng! Đi Saigòn thì giỏi cũng bán chè đậu là cùng!

– Nè! ông đừng nói cái giọng đó nghe. Bây giờ bả không như hồi xưa đâu.

– Không như hồi xưa rồi bả làm gì tôi chớ?

– Bả đâm đơn thưa ông đó!

– Tại bả không biết tôi làm gì trong hội tề.

– Bả biết nên bả mới kiện chớ.

– Bà khùng rồi chắc!

– Tôi nói phức cho ông rõ. Năm Mẹo xúi bả kiện ông về vụ tráo hôn con Tám!

– Ơ ơ.. .! –Ông Hương bị thọt bất ngờ, rối loạn hồi lâu mới nói.

– Thì tôi đã bù lại cho thằng Đặng rồi. Trâu què đền trâu lành, còn ức gì nữa?

– Bà sui bảo lúc làm đám cưới con Chín đã có bầu như vậy làm nhục đàn trai.

– Nó có bầu với ai mới được chớ?

– Với ai không biết nhưng Năm Mẹo kiện ông tội tráo hôn và tội bắt thanh niên còn tơ nơm con gái có bầu của ông. Mọi người đều biết, nhiều người sẽ đứng ra làm chứng. Trong đó có mấy ông trong ban hội tề có mặt trong cả hai đám cưới con Tám và con Chín.

Ông Hương hơi run trong bụng. Nếu quả vậy thì nguy thật.. .. Người cầm cân mé mực lại bẻ quẹo cả mực lẫn cân. Người chăn dân lại tác hại dân.

Bà Hương lại tiếp:

– Ngoài ra còn có người đứng đằng sau Năm Mẹo xúi biểu và cấp tiền cho Năm Mẹo kiện. Người này có con cháu làm lớn ở Saigòn, rất ghét ông vì có lần ông bảo thằng Đặng đòi gà về cho ông nuôi.

Ông Hương đổ mồ hôi hột. Ông biết ngay đó là ai. Quả có lần ông xúi thằng Đặng bắt gà về rồi ông cho tiền nó đi đá. Tội gì để cho người ta đá bạc ngàn mà chỉ thí cho bạc chục? Nhưng chẳng lẽ nó lại đi mét ông ta?

– Con rể gì như vậy thì bắt con gái lại cho rãnh! Ông Hương lằm bằm.

– Ông bắt hai đứa con gái có con, có bầu, nó đi kiếm gái trinh. Nhưng sợ ông không bắt được chớ! – Bà Hương càng làm to – Ông đụng vô ổ kiến lửa, nó dậy lên rồi!

Ông Hương đành ngồi làm thinh. Tưởng ai chớ có bàn tay ông này nhúng vô thì sự nghiệp mình bay vèo cái một. Ông đã từng biết hai ông có máu mặt nhất trong làng này kiện nhau. Ông thắng kiện cho đầy tớ vác xà beng tới cạy đá xanh mộ cha ông thua kiện. Ông Hương sợ thật. So với ông ta thì mình chỉ là cái xuồng ba lá bên cạnh chiếc ghe chài, ông Hương đứng dậy định bỏ đi. Nhưng bà Hương thấy tội nghiệp, bảo:

– Nhưng tôi lo xong cả rồi.

– Lo cái gì?

– Tôi lạy người ta rút đơn mà sói đầu hết đây, ông thấy chưa?

– Vậy bà còn dọa tôi làm gì?

– Người ta rút đơn giữa tòa nhưng ông và tôi phải bồi thường.

– Tôi làm vậy, tôi đã bồi thường cho nó rồi, tiền bạc ruộng đất và .. .a. Nó còn đòi gì nữa?

– Nó còn đòi thêm!

– Tôi còn bấy nhiêu ruộng tôi để cho thằng Sáu hương hỏa vợ chồng mình.

– Nó đòi mình phải cưới vợ cho nó!

– Cái thằng trời đánh! Kêu bà già nó vô đây tôi chầu cho một trận.

– Thì chính bà già nó đòi đó ông à! Bà đòi mình phải gã con Mười cho thằng Đặng và làm đám cưới, làm hôn thú đàng hoàng với con nhỏ.

– Tôi có chết thì chịu chết chớ không nhận chuyện đó! –Ông Hương gầm lên.

– Ông không nhận thì tôi nhận.

– Con gái đời bây giờ đâu có chịu ép làm bé hai bé ba cho người ta.

– Bé Chín, bé Mười cũng được, miễn chồng nó có tiền nuôi nó thôi.

– Cái bà này! Học ở đâu cái thói ngang như cua, cái lối cau trổ ngược ngạo đó!

– Coi ngược vậy mà xuôi ông ạ!

– Thiên hạ cười thúi đầu bà ơi!

– Thiên hạ chỉ cười thằng khố rách áo ôm, chẳng ai cười ông bá hộ.

– Nó xấu hổ với chị em bạn, tội nghiệp bà ạ! Mình lỡ để cho thằng Đặng câu được con Chín đến bầu nên mình phải giả dại qua ải đẻ thiên hạ khỏi cười.

– Ai cười? Ai dám cười bà bá hộ? Ai cười tôi đổ rượu thịt vào mồm, tôi lấy giấy ngẩu, giấy oảnh dán miệng lại. –    Bà Hương hùng hổ đứng dậy. – Tôi bàn với bà sui rồi. Năm Mẹo cũng đồng ý, thằng Đặng thì khỏi nói. Vòng vàng chị sui đã cho người lội đi Saigòn mua rồi. Hai đôi bông mù u, cặp vòng tay, một chiếc kiềng cổ, một cặp dây chuyền nách, ba chiếc nhẫn nhận hột xanh, tím, đỏ. Một bộ trâm, một chiếc lược cài, ba bộ áo cưới.. .. Làm đám cưới rồi nó theo chị sui về đứng tiệm trên Saigòn luôn.

Bà Hương nói một hơi không kịp thở, không để ông Hương xen vào. Ông Hương như con gà bị cựa độc đao chém hang cua, cần gục, chân run đứng không vững nữa, nhưng còn ngượng ngóc lên:

– Nếu con nhỏ không chịu bà làm gì nó?

– Xí! Sướng như tiên còn không chịu. Cãi tôi, tôi đập chết. Áo không mặc qua khỏi đầu.

Ông Hương đáp một câu xụi lơ:

– Ép dầu ép mỡ ai nở ép duyên?

– Ép nó vô chỗ giàu có sang trọng bề thế chớ tôi ép nó cho thằng chăn trâu hay sao? Tôi vừa nhờ thầy Tư bói một quẻ. Thầy nói ba đứa con gái của mình là một chòm sao trong Nhị Thập Bát Tú, nếu một cái tách ra thì hai cái kia lu mờ hoặc rụng ngay.

Trong cuộc báo thù cho cháu, Năm Mẹo đã đạt cao hơn ý nguyện. Trong cuộc chài tiền, bà Hương cũng hoàn toàn thỏa mãn một cách bất ngờ.

Vậy ai thắng ai? Chẳng lẽ lại cả hai đều thắng?

Thế mới biết mỗi người đều có lý lẽ riêng để thấy rằng mình sống trên đời vinh quang hơn kẻ khác.


Xuân Vũ
14 tháng 3, 1993

HẾT

Đánh máy: Lê Thy

(xin vui lòng ghi rõ nguồn http://thaithuyvy.worpress.com khi đăng lại  ở trang nhà khác.)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: