QUÊ NHÀ: Tiếng Việt Chữa Lành Mọi Thứ Bệnh?

TIẾNG VIỆT

CHỮA LÀNH MỌI THỨ BỆNH?

:::Ỷ Lan Penelope Faulkner:::

Thành phố Lyon, 5 giờ sáng. Dưới ánh nắng lờ mờ sớm chủ nhật đầu hè, thành phố còn vùi mình trong cơn ngủ say. Nhà cửa lặng im. Đường phố vắng tanh. Mặt nước sông Rhône phẳng lặng, nhởn nhơ vài gợn sóng, như muốn giữ tròn giấc mơ của bầy thiên nga đang ngủ thiếp bên bờ. Không một bóng người qua lại. Đâu đây vài người đàn ông ngồi câu cá, im lìm như tượng đá (Mục đích các ông nầy đâu phải đi câu. Phần lớn là hạng người “sợ ma” (femme!!), trốn nhà để tìm sự giải thoát vài giờ trong thiên nhiên!)

Bỗng nhiên, giữa buổi sáng êm ả, có tiếng xe hơi nổ máy om sòm, và tiếng bánh xe rít trên mặt đường. Một chiếc taxi, chạy hết tốc lực, từ một ngõ hẽm lao ra. Không biết người lái xe là người Tây lái xe kiểu Sàigòn, hay người Sàigòn lái kiểu Tây, nhưng ông ta đạp hết “ga”, quay trái quẹo phải, rất tài ba trên đường phố. Ở ghế sau, một anh thanh niên Tây phương ôm bụng nằm dài, mặt mày xanh xám. Mỗi lần xe quẹo, anh nghiêng người rên siết đau đớn, và lẩm bẩm vài câu tiếng Anh. Người tài xế chẳng hiểu gì, chỉ biết phải chở anh đến nhà thương thật gấp.

Vào nhà thương Lyon, xe taxi thả anh xuống, rồi biến mất. Andrew, tên anh chàng, lảo đảo vào phòng tiếp nhận, bảo cô y tá :

– I need a doctor ! Quick ? l’ve got bad stomach ache ! !

Cô y tá hoảng hốt :

– Oh là là !!Vous ne parlez pas Français ?

– No! Je suis… Australian ! Rồi Andrew nhào xuống trên ghế, bất tỉnh.

Một lát sau, Andrew được khiêng vào giường. Bác sĩ đến thăm, nhưng không ai hiểu anh, không ai biết anh bị bệnh gì ? ! Anh rán giải thích , nhưng không đủ chữ Pháp. Các bác sĩ lại không hiểu tiếng Anh !

– I feel so ill ? 1t’s my stomach ? Je suis très mal !!

Ông bác sĩ lắc đầu, chịu thua.

– Il est “ill”. Qưest – ce que c’est ?? Stomach ? Connais pas !

Làm sao ? Andrew nhìn ông bác sĩ nói xi-lô xi-la với cô y tá. Anh không hiểu tiếng nào. Tự nhiên, một tia hy vọng loé trong đầu Andrew, và anh lấy hết can đảm nói lớn :

– Je ne speak français. But je do speak…Vietnamese !!

Ông bác sĩ sửng sốt đứng lại nhìn Andrew :

– Vous parlez vietnamien ? Ça alors! C est formidable!!

Rồi ông biến đi mất.

Andrew nhắm mắt lại. Đau bụng quá ! Không biết ông bác sĩ đi đâu, có hiểu mình không, nhưng anh tự nghĩ : trời ơi, cứu tôi gấp đi, ông ơi, đau ơi là đau !!

– Sao anh đau chỗ nào, cho tôi xem một tí.

Nghe giọng Nam nhẹ nhàng, Andrew mở mắt mừng rỡ. Một ông bác sĩ Việt Nam đứng bên cạnh. Anh liền kể hết câu chuyện cho bác sĩ nghe !

– Ông người Việt à ? Mừng quá ? Tôi là người Úc qua đây du lịch. Tối hôm qua ăn cái gì độc không biết, nhưng cả đêm bị đau muốn chết !!

Ông bác sĩ Việt Nam, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, hỏi vài chi tiết, và dịch lại tiếng Pháp từng ly triệu chứng của bệnh Andrew cho bác sĩ Tây. Rồi ! ! Bây giờ mới hiểu ! ! Bác sĩ Tây dặn dò cô y tá về thuốc, và qua người “thông dịch viên” Việt Nam bảo Andrew uống thuốc đó, chút nữa hết đau. Và ông lắc đầu cười, nói rằng trong 20 năm làm nghề bác sĩ, chưa hề gặp trường hợp người Úc nằm nhà thương trên đất Pháp mà lại chỉ biết giải thích bệnh lý bằng tiếng Việt !!

Câu chuyện bất ngờ quá ! Nhưng có thật ! Chính Ỷ Lan được “kép chánh” là Andrew Tarrant, người Úc, kể lại cho Ỷ Lan bằng tiếng Việt hôm anh điện thoại cho Ỷ Lan tháng 7 vừa qua.

Lúc đó, Ỷ Lan bận làm báo Quê Mẹ, và khi nghe giọng Nam trên giây nói hỏi Ỷ Lan, tưởng một độc giả nào nóng ruột khiếu nại “giám đốc kỹ thuật” về việc báo chưa ra chăng? Nhưng khi Andrew tự giới thiệu, Ỷ Lan quá ngạc nhiên, và mừng vô cùng đã tìm ra người “đồng hương” yêu tiếng Việt như mình ! Hai người da trắng huyên thuyên nói tiếng Việt qua điện thoại, và trong tòa soạn không ai tin Ỷ Lan khi mình bảo rằng người đối thoại là người Úc chính cống, mũi lõ mắt xanh, chứ không phải Úc da vàng !!

Hôm sau, Andrew đến thăm tòa soạn với anh Long, một anh bạn Việt Nam, và cuộc nói chuyện (luôn luôn bằng tiếng Việt !) kéo dài suốt buổi chiều. Andrew đã nghe giọng Ỷ Lan qua cuốn băng thâu cuộc diễn thuyết của anh Võ Văn Ái và Ỷ Lan với đồng bào Việt tại Canberra năm ngoái, nhân kỳ ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam từ Paris đến thuyết trình trước Quốc Hội Úc. Nghe xong, anh tức quá, vì tưởng mình là người ngoại quốc độc nhất biết nói tiếng Việt. Từ đó, anh quyết định rằng, khi qua Pháp du lịch, sau khi thăm viếng tháp Eiffel nhất định phải tìm gặp Ỷ Lan. Nghe mình đứng hạng nhì sau tháp Eiffel, Ỷ Lan thấy ghê quá, và nóng nảy tìm hiểu cơ duyên nào khiến Andrew học tiếng Việt.

“Cơ duyên” của Andrew là một chị người Việt tên Duyên, và một cái bi-da ! ! Chị Duyên làm cùng sở bưu điện với anh. Thấy anh “trồng cây si”, các anh bạn tỵ nạn Việt Nam dạy cho Andrew mấy câu để “tán” chị. Câu đầu tiên anh nói là : “Chị Duyên đẹp lắm!” Bất ngờ, chị Duyên đáp lại bằng một nụ cười tươi, đưa anh lên tận mây xanh !! Nhưng anh tâm sự, mặt buồn rầu :

– Chị Duyên đẹp lắm, thông minh lắm. Nhưng không được. Chị có ông xã rồi !

Andrew tìm cách “khuây sầu” trong những cuộc đá banh, thụt “bi-da”. Trong các cuộc chơi này, anh lại đụng độ các bực “thầy” người Việt về đá banh hay bi-da trong vùng Canberra !Tránh vỏ dưa đạp vỏ dừa !! Từ đó, anh tự khám phá rằng, muốn thành công trên cõi đời này… thì phải biết nói tiếng Việt !

Anh quyết chí tự học lấy trong vòng 2 năm – hằng ngày tập nói với các bạn Việt Nam ở bưu điện, nhất là chị Hoa và chị Duyên, đêm về nhà tra tự điển. Cuối tuần đi đá banh, ăn tiệm Việt (theo anh, “phở là số một”!!), học nhiều chữ khác ! Nhất là về các danh từ “ăn chơi” Andrew nghiên cứu kỹ lắm!! Nghe anh kể chuyện, Ỷ Lan biết rõ rằng các bực thầy của anh phần lớn là giới thanh niên rất tếu, vì anh thường xổ ra đủ thứ chữ thuộc đề tài đá banh, bi da, “phim dâm” khiến trong câu chuyện, anh Long phải can thiệp hoài ! Phần Ỷ Lan thì cứ loay hoay trong chuyện nhân quyền, tranh đấu, báo chí, nên phải thua Andrew một bực khi anh đi vào chi tiết các cuộc chơi.

Ỷ Lan còn gặp Andrew một hai lần trước khi anh về Úc. Nhưng về sau, anh hết nói tiếng Việt. Hình như sau cuộc điện thoại và lần gặp gỡ đầu so tài thử sức, anh tự thấy mình thi đậu rồi. Thi xong, anh không còn nhu cầu nói tiếng Việt nữa. Và nghĩ lại, Ỷ Lan thấy thật lạ. Nếu không gặp Andrew nói tiếng Việt chắc Ỷ Lan sẽ coi anh như hằng triệu thanh niên khác trên đường phố. Chẳng có đặc điểm nào làm mình gần gũi cả. Nhưng chỉ cần nghe anh nói một câu trong điện thoại :

– Ỷ Lan hả ? Tôi là Andrew, người Úc. Tôi thích nói tiếng Việt lắm!

Thì Ỷ Lan đón tiếp anh hết lòng, như một kẻ tri âm từ phương xa đến. Như một kẻ đồng hương. Vì quê hương là tiếng Việt. Nước non là ngôn ngữ muôn đời của giòng giống Rồng Tiên.

Có lẽ người Việt lưu vong cũng thế. Quê quán xa ngàn dặm, mọi người vẫn yên ả sống trên mảnh đất vô hình của ngôn ngữ. Gìn giữ tình “đồng hương” qua tiếng nói đã muôn kiếp cất trong lòng. Ỷ Lan bỗng nhớ tiếng hát Thái Thanh vang từ đâu đó rất ngọt ngào :

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời…
(…)
Tiếng nước tôi !
Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi !
Tiếng nước tôi ? Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi. nước ơi …”

Khi Ỷ Lan “nằm nôi” bên xứ Hồng Mao, không biết con chim nào đã đem tiếng ru Việt xa vời vào lòng mình. Còn Andrew thì sao ? Ỷ Lan mong mỏi anh sẽ thương cho duyên kiếp Việt Nam như anh đã thầm thương chị Duyên, và anh sẽ biến cơ “bi da” của anh thành dùi trống gióng lên cho người Úc và loài người khắp thế giới nghe rõ tiếng kêu tha thiết của người Việt Nam.

Vì, dù sao đi nữa, biết tiếng Việt, là đã nặng nợ với Việt Nam rồi. Tiếng Việt đã cứu mạng anh ở Lyon, để anh khỏi bị nhập vào “thập loại chúng sinh” vất vưởng trên quê người ? Và chắc trong những giờ phút nằm nhà thương ở Pháp, Andrew đã khám phá ra bí quyết của phép lạ. Không phải thuốc Tây do cô y tá cho mà anh hết bệnh. Chính là tiếng Việt đấy. Tiếng Việt chữa lành mọi thứ bệnh ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: