LỚP LỚP PHÙ SA: Chương 4

– CHƯƠNG 4-

Hò …ơ ờ ơ ớ…
Miễu linh ai dám lợi gần (ờ ờ…)
Đứng xa nhà mà khấn (ơ ờ…) thánh thần chứng (ờ ớ..) tri…
Hò … ơ ờ ơ ớ…
Dang thay đánh thiếp sao đành (ờ ờ…)
(chớ Tấm rách ai vá (mà) tấm lành ai (ờ ớ…) may…

Người đàn bà đang nằm cứng đơ tóc rối bù chợt mở đôi mắt vàng khè ngó trân trân lên trời :”Ồm ma xơ rốp, ma ha xơ rốp…”. Hớp rượu từ miệng gã pháp sư phun tới toả thành bụi cay phả vào mặt …”ông chình cô rô bầm binh…” Người đàn bà nằm híp mắt lại, mày chau thành nếp nhăn thẳng đứng, rồi lại vụt mở ra, tròng mắt vàng lừ đừ, miệng nhếch nụ cười âm u, quỷ ám… “Tra ông bầm boul, tầm đóp…” Ngón tay ấn trỏ vào mặt người đàn bà gặt gặt, giọng pháp sư cất cao như ré khóc, trục rú âm hồn. Người đàn bà vụt ngồi bật dậy, ruột tràn xuống bụng, máu tuôn lai láng. “Pờ đây! Pờ đây!”, ông tướng thầy ba bằng vải đỏ đưa cao, run run trên tay pháp sư…”moul xốp rốp, chuồi pral anh hòng…” Người đàn bà bỏ hai chân xuống đất, đứng dậy, ruột chảy lòng thòng trên đầu gối. Gã pháp sư thối lui, trỏ tay ấn… “lục cu ru truy khà nhum, pol prốt vìa tế anh hong…” Người đàn bà rẻ cười ắc ắc, răng lấp lánh dưới ánh đèn cầy, đầu lắc lư tóc rối bù, mắt trợn trừng ngó trân tráo vào khoảng không, hai tay xương xẩu chụp tới. Gã pháp sư lật đật thối lui “Pờ đây!”

Người đàn bà chụp hụt, ngã vật lên mâm nhang đèn, giấy vàng bạc, rượu, nến, lư hương, lửa khói, máu ruột văng tung tóe. Cậu Tám quăng cái trống cơm, vội vã nhào tới đỡ lấy chị mình. Thím Ba lăn ra bất tỉnh. Vị pháp sư liệng ông tướng thầy ba lên mình người đàn bà. Buổi trục quỷ đuổi tà chấm dứt ngang xương.

Cậu Tám lo lắm. Một mặt lo chị mình cứ đau mỗi ngày một nặng, mặt khác lo ông anh rể lại có dịp chửi mình mê tín dị đoan. Từ ngày sanh đứa con thứ hai, thím Ba cứ đau rề rề, như lãng trí. Cậu nghi chị mình bị “mắc đàng dưới”, mà nói không ai chịu tin. Ông anh rể cho là vợ mình bị bệnh sản hậu, cứ một mực hốt thuốc nam cho uống. Bệnh tà mà uống thuốc nam thì làm sao mà hết được. Thành ra cứ đau rề rề. Nói xàm, nghiến răng trèo trẹo. Cậu đã từng theo bác mình, cũng là pháp sư, chữa nhiều bệnh “mắc đàng dưới” nên ngó mặt con bệnh là biết liền. Mắt vàng, ngơ ngơ ngáo ngáo, nói xàm, ngồi đâu ngồi lì một chỗ, buổi trưa hay ớn lạnh, buổi tối đổ mồ hôi hạn, nhắm mắt thấy ma nhát, y chang bệnh đó. Hết xẩy. Vậy mà ông anh rể cứ nhứt định không chịu nghe. Thành thử chị cậu cứ bệnh thêm mỗi ngày một nặng. Thụt con mắt, lắc hồ bao. Vàng ẻo.

Tiếc quá ! Cực chẳng đã mới đi rước ông pháp sư người Thổ tới trị tà. Phải bơi xuồng mút con kinh Cờ Đỏ mệt ngất ngư, mới rước được. Nghe đồn pháp sư có học gồng, chém không đứt, bắn không lủng, bùa phép đầy mình, ma quỉ thấy dạng là dạt ra xa, đi chỗ khác chơi. Thôi thương chị cũng phải rán. Tiếc quá! Phải chi bác của cậu còn đủ pháp thuật thì sá gì mấy con quỉ mén chuyên môn hốt hồn đàn bà đẻ. Mà cũng tức chị mình thiệt. Đã dặn mới đẻ, chạng vạng đứng ra sông giặt quần giặt áo hay làm gì hết mà không chịu nghe. Bây giờ mắc đàng dưới, cái tụi cô hồn hà bá làm khó làm dễ! Gặp tay bác mình thì đừng có giỡn mặt.

Mà ông nội này cũng kỳ. Đã đành tay ấn ông cao, nhưng là để trị ma trị quỉ chớ đâu phải để giỡn mặt thánh thần. Đầu trên xóm dưới ai mà không biết tài ông, trị đâu hết đó, vẽ bùa trên tô nước lạnh cho con bịnh uống là ngồi dậy đi te te, cô hồn các đảng cuốn gói vọt gấp. Nghe đồn ông còn giấu mọi người ra nghĩa địa luyện thiên-linh-cái, ông tướng thầy ba có thể đi đứng một mình. Phép này mà thành thuộc thì bọn cô hồn, hà bá chỉ còn nước đổi nghề khác làm ăn. Tiếc quá! Khi không đi chọc ghẹo thánh thần làm chi cho hư sự. Số là một bữa tối nước lớn ông đi ỉa ở bờ sông. Ỉa thì cứ ỉa thôi đi cho yên chuyện. Đàng này còn ngứa nghề. Khi khổng khi không thấy Bà xẹt ngang, đưa tay bắt ấn phá chơi một cái. Bà đứng lại cái rụp. Như vậy mới kẹt.

Khi ỉa rồi, ông lơ đãng buông tay ấn ra khoát nước rửa đít. Chết ở chỗ đó! Thoát ấn chẹt, Bà nổi xung xẹt vô đầu pháp sư một cái bật ngửa, lọt xuống sông. Không chết là hên lắm! Nhờ có đứa con thời may ra ỉa thấy vậy tri hô ó trời, lối xóm tới vớt pháp sư lên. Khiêng vô nhà chập chô, pháp sư hoàn hồn, nhưng bị á khẩu. Sau đó phải rước sư phụ tới giải phép, ông mới nói lại được. Nhưng đồng thời, ấn pháp cũng tiêu tùng luôn. Thiệt tiếc hết sức! Đang làm ăn ngon lành, bỗng đùng một cái sập tiệm! Giải nghệ luôn. Đó cũng là câu chuyện cho ông anh rể châm biếm. Cái giọng ông nội này chỏi bảng họng là tức lộn ruột. Mà ổng cũng gan cùng mình. Nghe đồn ở Miếu Cô Hồn có ma không ai dám qua lại ban đêm, ông bèn vác củi bửa tới ởứng rình, chờ ma xuất hiện để khệnh cho một hèo. Một tối ông đập được một con mèo mun vô phước leo trèo ở cây dương sau miếu. Đem về bị vợ la, ông đem qua lối xóm kiếm ông bợm nhậu, hai cha nội xào củ hành… tiêu tùng con mèo ! Thiệt ngang hết nói. Vậy mà ma quỉ, Bà Hồng Bà Cố không bà nào dám quở. lvậy mới kỳ chớ!

Ông pháp sư người Thổ trị ma quỉ cũng đặc biệt lắm: phải kiếm cho được một con chó con. Không phải để nó cắn ma quỉ, mà là để pháp sư… cắn nó. Trước khi pháp sư lâm trận, con chó đã được cho nhậu rượu đến ngất ngư, đứng lên quị xuống, đứng bốn cẳng cũng té như thường. Đọc thần chú trị tà tới lúc ác liệt nhất, pháp sư cúi xuống, hai tay nắm bốn cẳng chó đưa lên mặt căng cho bụng chó ềnh ra. Pháp sư lâm râm thần chú mấy câu chót rồi hét lên một tiếng lớn, cắm ngập răng vào bụng chó, kéo ruột lòi ra lòng thòng, máu me lai láng. Con chó con say rượu chỉ kịp la “cẳng” một tiếng đứt ruột rồi dẫy tê tê chưa chịu chết liền. Ruột nó bị rứt ra đắp lên bụng người bịnh cho quỉ ăn và xuất đi với cơn bịnh. Người bịnh còn sống, con chó con cũng vậy. Ruột mất hết mà bốn cẳng nó còn quơ quào trên mặt đất lung tung, bọt mồm bọt mép sùi ra, kêu la không thành tiếng…

Sau khi ông pháp sư có học gồng rút lui, cậu Tám thu dọn chiến trường. Cậu xách con chó con ra bờ kinh, niệm chú vãn sinh cầu cho nó đầu thai kiếp khác làm ăn. Cậu quăng chó xuống dòng nước đục, xác chó chìm xuống, trồi lên cách đó không xa. Một con quạ chấp chới bay tới. Cậu la con quạ mấy tiếng rồi trở vào nhà. Cậu nhìn quanh ngao ngán. Mấy bữa nay ông anh rể đi làm công ở Thới Lai nên cậu mới dám đường đột tự ý rước thầy Thổ đến chữa trị cho chị mình. Dù ngán ông anh nhưng vì thương chị quá nên cậu xâm mình làm đại. Cậu Tám thở đài. Xị rượu đế còn nằm lăn trên nền đất dựa vách. Cậu lượm lên, rút cái nút giấy đã thấm ướt, đưa chai lên miệng tu một hơi, khà một cái dài cho hả men nồng. Đây cũng là thói quen khi theo phụ ông bác mình hành nghề pháp sư. Thỉnh thoảng cậu phải phun rượu cho hình nhân. Lúc đầu cay quá, phun hết. Sau đó phun gần hết. Rồi nửa phun nửa nuốt. Dần dần thành thói quen. Mười lăm tuổi, nuốt khơi khơi nửa xị là thường.

Đó lại là một đầu mối khác nữa cho ông anh rể yêu quí chọc quê. Nhà có hai công đất, ông anh nói thằng Tám cấy một công lúa, một công nếp. Công lúa để trả nợ chủ đất, công nếp để cất rượu nếp than uống cho quên… trả nợ. Được một cái cậu Tám không khi nào giận ai. Hiền như cục đất. Quá lắm, cậu bắt ấn niệm chú láp giáp rồi bỏ qua. Nhờ vậy cậu Tám chưa hề đôi co với chú Ba bao giờ.

Phần mình, chú Ba cũng rầu thúi ruột. Từ ngày đẻ thằng con trai thứ hai, vợ chú cứ đau rề rề. Chẳng những đau mà còn như mất hồn mất vía, đôi lúc tưởng như khật khùng. Thuốc men chẳng thấy thuyên giảm. Chú mắc đi làm ăn, giao hết vợ con cho bà già vợ và cậu Tám. Chú tính dọn về Thới Lai, nhưng lại kẹt bà dì. Công việc tới tấp, không tính gì được. Đâu có huỡn. Hồi đẻ thằng nhỏ sau, nhớ lờii bàn của ba mình lúc ở cù lao Ông Chưởng, chú cũng tính đặt cho nó cái tên hờ trước là Đạt. Phát – Đạt. Nhưng rồi sợ đây trùng tên với cậu Út Vĩnh Đạt, thầy Bang buồn lòng, sanh ra lôi thôi. Vì vậy vợ chồng bàn tới tính lui, lại vấn kế ông già. Ông Đương nói ông ngoại tụi nhỏ hay lên núi Thất Sơn hái thuốc, đặt cho nó tên Sơn cũng hợp tình hợp lý lắm vậy. Không phát đạt thì cũng phát sơn, khai sơn phá núi đâu có dở. Sơn thì Sơn, sợ ai! Vợ chồng chú Ba chịu liền.

Mấy bữa sau khi pháp sư Thổ gồng rút lui, chú Ba tạm ngưng công cấy trở về. Thím Ba coi mòi đau nặng hơn, trong đêm tối thường mê sảng và nói làm xàm. Sau đó, ngay cả ban ngày cũng nói làm xàm. Người thím rút lại, ốm nhom. Đứa nhỏ bốn tháng, không đủ sữa mẹ để bú, khóc đêm rát ruột. Bà ngoại phải lấy nước cơm khuấy chút đường nhểu dậm thêm cho cháu – thời đó chưa có sữa bình. Không quen, thằng Sơn lại ỉa chảy, lại đói, lại khóc ngặt nghèo. Đêm tối om, bà ngoại rán cất tiếng ru cháu:

Ầu ơ…
Em tôi khát sữa bú tay (ờ ờ…) .
Ai cho bú thép ngày rày mang ơn
(ầu ơ… )

Nằm bên cạnh chồng, thím Ba lại nói làm xàm với những hình ảnh u ám trong bóng tối. Chú Ba lăn mình thở dài sườn sượt. Thỉnh thoảng chó sủa mấy tiếng rời rạc ở đầu xóm. Bụi sả sau hè vẫn xào xạc như không bao giờ biết ngủ nghê là gì – y hịch chú Ba.

Phải chi có Lão Thần Y ở nhà lo thuốc men cho con mình cũng đỡ. Hồi hạ sanh thằng Sơn, lão bấm độn nói thím Ba sẽ lâm bịnh nặng. Đâu phải không biết trước, vậy mà lão vẫn te te lên đường hành đạo như thường. Lão nói tuy bịnh hung hiểm, nhưng rồi sẽ “động mà qua”. Tại cung số xung khắc, vận hạn. Tuy vắng mặt nhưng lão vẫn chữa trị được – nghe thiệt nghịch lý. Lão vấn một lá bùa nhỏ bằng lụa, xỏ chỉ đeo lên cổ thằng Sơn, gật gù: “Thằng nhỏ này kỳ lắm! Minh minh ám ám!”

Lão bôi một vết son đỏ lên mỏ ác đứa nhỏ mỉm cười: “Đã có ta đây!” Trong nhà chẳng ai hiểu gì hết. Lão tham thiền luôn hai ngày, nói là để “trấn”. Ngày thứ ba, Lão Thần Y từ giã lên đường. Bà ngoại có lẽ đã quen với hành tung kỳ lạ của chồng mình, không nói lời gì. Cũng không lộ vẻ buồn rầu. Rồi từ đó tới nay, lão đi biệt tăm biệt tích.

Sáng nay, ngó thấy mặt mũi vợ mình có vẻ tươi tỉnh, chú Ba lên tiếng hỏi:

– Mình thấy trong người ra làm sao?

Thím Ba trả lời yếu ớt:

– Cũng đỡ đỡ.

Chú Ba xề tới ngồi gần vợ:

– Niếu mình thấy đỡ thì để tôi đưa xuồng ra chợ Cái Răng cho thầy xem mạch hốt thuốc. Sẵn đó đem thằng Sơn cho thầy coi luôn. Nó cứ bị tướt hoài, sợ để lâu không tốt.

Chú Ba gãi đầu trầm ngâm:

– Tui cũng tính trên đường dìa ghé bên ba ngủ đêm rồi ở lại chơi ít bữa thay đổi không khí… Mình nghĩ sao? Lúc này tui cũng hơi huỡn.

Thím Ba thờ thẫn ngó chồng mình hồi lâu rồi nhẹ nhẹ gật đầu. Chú Ba thở hắt ra nhẹ nhõm:

– Mình chịu rồi thì tui nói lại với má để còn thu dọn lên đường sớm sớm.

Chú Ba vội vàng đứng dậy đi ra sau vườn kiếm bà già. Nghe ý định của chú, ngoại không cản ngăn:

– Mà vợ chồng bây có đi dìa bên Thới Lai thì để thằng Phát lại má giữ cho.

Chú Ba ngần ngừ:

– Thôi má à. Mẹ đâu thì con đó cho nó dễ tính. Thằng Phát ở lại nhớ má nó, ban đêm ban hôm khóc la phiền phức cho má lắm. Vả lại ông nội nó cũng nhớ nó nên cứ nhắc hoài. Thì thôi, một công hai chiện, sẵn đó cho nó về thăm nội luôn thể.

– Tụi bây tính vậy cũng được. Để má vô lo cho vợ chồng con cái tụi bây đi cho sớm, trời còn mát.

Bà ngoại cắm cây dao phay đang ôm trên tay xuống rẫy, đứng dậy theo chú Ba vô nhà.

Rời chợ Cái Răng, sau khi hốt thuốc, trời đã đứng bóng. Nắng gắt, nóng hực. Thím Ba choàng khăn tắm ngồi cú rũ giữa xuồng, tay chân bải hoải. Thằng Sơn khát sữa ré khóc. Nó nhả cái vú lép xẹp của má ra, dẫy nẩy. Chú Ba chụp nón lá quạt cho thằng nhỏ. Chú mở chai nước cơm pha đường nhểu vô miệng con mình mấy giọt. Thằng nhỏ chép chép rồi lại ré khóc. Thím Ba cố gắng thều thào “Ầu ơ… ví dầu… ầu ơ… ví dầu..” Đứa nhỏ chép chép thêm mấy giọt nước cơm nữa rồi dịu khóc. Thằng Phát ngồi sau lưng má, nhâm nhi cái bánh tàn ong mua ở chợ, nín khe, không dám hó hé. Nó linh tính điều gì đó không rõ, và sợ , mắt lấm lét.

Chú Ba mở cái mo cau vắt nắm cơm đưa cho vợ. Thím Ba lắc đầu. Chú đút nắm cơm vô miệng mình, xé thêm miếng khô cá sặt ăn qua loa thêm mấy nắm nữa, chú khoát nước sông rửa miệng. Chú vói tay lấy cây roi mây trong khoang xuồng nhúng xuống nước cho đỡ khô. Từ ngày đụng vụ rắn với ông Đương, chú lúc nào cũng phòng hờ cây roi mây. Đánh rắn phải quất bằng roi mây vào lưng rắn, roi mềm áp sát mặt đất dễ trúng hơn là cây cứng, chỉ đập được bằng một điểm ở đầu. Chú đưa tay che ngang mày, ngó mặt trời lóa choá rồi xô xuồng theo dòng nước xuôi bơi về Thới Lai. Chú mong về đó, thay đổi không khí, may ra vợ mình thuyên giảm được phần nào chăng?

Xuồng rời rạch Cái Răng đi vào kinh nhỏ. Trời nắng chang chang. Thím Ba thấy trong người càng lúc càng bứt rứt. Thỉnh thoảng thím mở mắt ngó dáo dác trên mặt kinh, miệng nói lầm bầm. Thằng Sơn đã thiếp ngủ trong lòng má nó. Chú Ba áy náy trong bụng, cố gắng bơi riết, chút chút lại ngó vợ thăm chừng. Bỗng thím Ba chỉ ngón tay lên mặt nước hét một tiếng lớn:

– Kìa! Chết!

Chú Ba giựt mình ngó theo ngón tay chỉ. Nửa trái bông gòn phơi ruột trắng đang trôi dạt đờ trên dòng nước.

– Chết rồi! Cà lị! Chết!…

Mặt thím Ba thất thần. Thằng Sơn bị tiếng la đánh thức, chấp chới ré khóc. Người đàn bà hất khăn choàng trên lưng rớt xuống khoang xuồng, tiếp tục hét lớn, kinh hoàng:

– Chết! Cá lị! Má chết…! Má chết rồi! … Má ơi má! … Đừng bỏ con…

Miệng thím Ba mếu xệch, mắt mở lớn ráo hoảnh. Chú Ba hoảng hồn lấy dầm đập lên trái bông gòn chìm ngấm, tả tơi. Chú cũng la lớn:

– Mình! Mình! Cái gì vậy? Cá đâu mà cá? Đâu có cá lị!

Thằng Phát mặt mũi xanh dờn, mếu máo. Thím Ba đưa thằng Sơn đang dẫy khóc trên tay ra xa, hét:

– Đồ quỉ vương! Tao quăng mày xuống sông!

Thím giơ cao thằng nhỏ lên…Thằng nhỏ khóc ngất. Chú Ba hoảng hồn liệng mái dầm chồm tới giựt thằng nhỏ trên tay vợ mình. Thím Ba ngả người ra sau, một tay vịn be xuồng, một tay chỉ mặt chồng mình:

– Máy nữa! Đồ quỉ chúa! Cha chả! Đồ ôn binh hốt hồn má tao, bây giờ còn muốn hại tao!

Người đàn bà bỏ tay xuống chụp lên be xuồng bên kia, nghiêng mình qua lại lắc lư, xuồng chòng chành:

– Cho tụi bây chết hết! Tao nhận chìm xuồng cho tụi bây chết hết!

Thằng Phát bật ngửa lăn lóc trong khoang xuồng, ré khóc thất thanh. Chú Ba mắc ẵm thằng nhỏ cũng chới với. Xuồng nghiêng dữ, nước ào vô. Thằng Phát la chói lói:

– Má ơi má! Con sợ!…

Nó khóc ngất:

– Ba ơi! Chết con ba ơi!

Mặt nó không còn hột máu. Chú Ba buông thằng nhỏ, cả khúc kinh vang dậy tiếng trẻ khóc, xuồng nghiêng bên kia, nước lại ào vô chú Ba nhảy xuống kinh đỡ lấy be xuồng để giữ thăng bằng.

– Đồ quỉ vương! Đồ quỉ vương!

Người đàn bà tiếp tục lắc xuồng, la hét vang rân. Chú gỡ tay vợ đang níu be xuồng, đẩy mạnh, thím Ba ngã bật ngửa ra sau đè thằng Phát. Thằng Sơn khóc hết ra tiếng. Chú đẩy cho xuồng tấp vào bờ kinh gần nhất bên tay mặt. Người đàn bà lồm cồm bò dậy chụp lấy bụi cỏ lông gà mọc ven bờ, vắt chân leo ra khỏi kinh, bò bốn cẳng một khúc, đoạn nhổm dậy ngó trở lại xuồng hét: “Đồ quỉ vương!”, rồi vụt bỏ chạy.

Chú Ba đẩy xuồng rấn vào đám cỏ lát gần đó cho xuồng khỏi bị nước cuốn. Chú quấn vội dây xuồng vô gốc bình bát mọc ven sông. Mái dầm đã liệng trôi mất. Chú chụp lấy cây roi mây leo lên bờ rượt vợ mình. Thằng Phát sợ quá hết dám khóc. Nó bò tới lượm em mình lên ôm vô bụng, run lẩy bẩy. Thằng Sơn vặn mình ặc ặc mấy tiếng. “Nín, nín! Em nín!…., vừa dỗ em, nước mắt lại lăn xuống gò má thằng nhỏ.

Chú Ba xách roi mây rượt theo vợ mình đang chạy loanh quanh giữa mấy gốc quít. Người đàn bà không ngớt la hét inh ỏi, tóc rũ rượi vướng vô cành lá thấp. Chú Ba rượt kịp, gỡ tóc vợ ra, người đàn bà cắn vào tay chú toan bỏ chạy nữa. Phần mệt phần lo sợ cho hai đứa con nhỏ còn bỏ ở xuồng, chú Ba giận dữ ghịt tóc vợ mình lại, người đàn bà trì kéo, chú đưa roi mây lên quất vô đùi vợ, người đàn bà chồm tới cào cắn, chú quất mạnh thêm mấy roi nữa vô chân. Người đàn bà run run cẳng, quị xuống, rên ư ử, từ từ gục té rồi lăn ra bất tỉnh nhân sự.

Chú Ba quăng roi mây, quì xuống đỡ đầu vợ mình lên. Mắt người đàn bà trợn trắng, bọt mép sùi ra. Chú bồng vợ mình trở lại xuồng.

Thằng Phát thấy chú xuất hiện mừng quá, mếu máo:

– Ba ơi! Con sợ quá ba ơi! Đừng bỏ con ba ơi!

Chú Ba thấy ruột mình đau quặn. Chú vội vàng lên tiếng:

– Có ba đây! Đừng sợ nữa con!…

Thằng nhỏ không khóc thành tiếng mà nước mắt nước mũi tèm lem. Chú đặt vợ mình nằm trên bờ kinh, còn đang lúng túng chưa biết làm sao bơi xuồng đưa vợ con về Thới Lai. Chợt có tiếng nước khuấy xa xa rồi một chiếc ghe nhỏ trờ tới. Chú mừng quá lên tiếng kêu và ngoắc ngoắc chiếc ghe cầu cứu.

Người đàn bà trên ghe vội xoáy mái chèo cho ghe trôi chậm lại, tấp vô bờ:

– Cái gì vậy chú? Có chuyện gì vậy? Bộ có người chết hả?

—>Chương 5

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: