LỚP LỚP PHÙ SA: Chương 5

– CHƯƠNG 5-

Hò…ơ ờ ơ ớ…
Ngó qua chùa lớn làm chay…
(chớ) Thỉnh ông Tiêu Diện (ơ ờ…mà) thỉnh Ngài Quan âm (ờ ơ ớ )
Hò…ơ ờ ơ ớ…
(chớ) Nghiêng vai ngửa với Phật Trời (ớ ờ. ..)
Đương cơn hoạn nạn (ơ ờ…) độ người trầm (ơ ờ ớ…) luân (ờ ơ ớ ..)

Xuồng chìm. Chú Ba lẹ tay chụp được thằng Sơn. Đầu thằng Phát lấp ló trên đòng kinh, sặc nước, mắt thất thần, kêu cứu ba không ra tiếng, tay quào chới với dòng nước đục. Thím Ba trốn gần đó, tóc xõa lờ đờ trên mặt phù sa. Chú với tay níu tóc vợ. Thím Ba dẫy dụa, chú dằng co làm sút thằng nhỏ ra khỏi tay, chìm ngấm. Chú kinh hoàng buông vợ mình ra, lặn xuống.

Những hình ảnh thảm thiết đó cứ lởn vởn hoài trong đầu chú Ba khiến chú không khỏi rùng mình. Nếu chú không lanh trí nhảy xuống kinh giữ cho xuồng khỏi bị vô nước, chắc bây giờ chú chỉ còn cu ki trọi lỏi trên đời. Chú giận vợ. Chú thương vợ. Rồi lại giận vợ. Vợ mình đau bệnh gì chú không biết, nhưng nhất định không phải là mắc-đàng-dưới. Cho dù có phải vậy đi nữa, chú cũng sẽ không ngần ngại gì mà không khện cho hà bá một cây củi bửa – còn hơn là nhẫn tâm quất vợ mình bằng roi mây. Cực chằng đã!

Bữa chết hụt, chú nhờ ghe cho vợ mình có giang, chú bơi xuồng chở thằng Phát ôm em trong lòng cặp theo ghe, về thẳng Cờ Đỏ chớ không ghé Thới Lai như dự tính. Khi không chở vợ con ngất ngư về báo ông già và bà dì, chú không muốn. Về đó sanh giặc là cái chắc. Chửi chú chú còn nhịn được, chớ dằn vặt ông già mình là chú không thể bỏ qua. Tuy nhiên, đưa về nhà bà già vợ cũng không phải là thượng sách. Bà đã nghèo, lại ở nơi hẻo lánh, còn thằng em vợ thì theo thói tà mị, vợ chú không biết cách gì mà hết bịnh cho đặng. Chú đâu thể ngồi mà canh chừng vợ, rồi lấy cái gì mà ăn? Bốn miệng ăn chớ đâu phải ít. Chú bứt rứt. Chú rất khó chịu khi phải nương cậy, nhờ vả kẻ khác. Thà để cho người ta nương nhờ mình thì hơn. Chú nhớ lúc lâm chung má chú có dặn chú phải lo cho đàn em, chú thở dài. Chưa gì con Thung và thằng Dung đã phải ra gặt tiếp cho mình khi vợ chú đẻ. Rồi còn cái gì nữa đây?

Từ ngày bị đánh bằng roi mây trên bờ kinh, thím Ba nằm liệt giường liệt chiếu, bỏ mặc hai đứa nhỏ cho bà ngoại. Thằng Sơn chỉ uống nước cơm cầm hơi, lớn không nổi, da đùn lại nhăn nhúm không thua gì da của ngoại nó. Thằng Phát linh tính điềm không lành nên cả ngày không dám nhõng nhẽo khóc la. Ngay cả lúc vấp té nó cũng chỉ mếu mếu chảy nước mắt rồi ra sau hè ngồi ngó bụi sả hay tự động móc đất sét trong vườn vọc chơi một mình. Nhiều bữa xế trưa đói bụng, không có ai, nó cũng lại tự động dở nồi bốc nắm cơm nguội nhai tóp tép. Nó nhớ kẹo gừng và thèm bánh cốm ở nhà dì Ba. Trong trí óc non nớt, nó không biết sao lâu quá không thấy ngoại bơi xuồng chở mình ra nhà dì Ba chơi. Kẹo gừng, kẹo chuối, con Sam, gà con, thịt chuột, xoài, cam, thù lù, nước dừa… Nó chảy nước miếng. Mệt, nó ngủ gục lăn khoèo bên vách lá, mơ thấy thịt kho, đường sắc, kẹo mứt và bánh trái.

Ngoại vừa ru thằng Sơn ngủ xong, ra sau hè ngó thấy vội vã bồng cháu đem vô nhà bỏ lên chõng tre lấy khăn đắp lại cho cháu ngủ tiếp. Rồi xuống bếp lui cui nhúm lửa cho bữa cơm chiều. Khói táp vào mặt làm ngoại chảy nước mắt chèm nhẹp. Ngoại lấy tay quơ quơ đuổi khói trước mặt rồi chu miệng thổi phù phù vào cọng lá dừa khô cho bắt lửa.

Trời bắt đầu đi vào tháng chạp, gió thổi lạnh từ bờ kinh, mang theo mùi bùn đất và mùi Tết nhứt lâng lâng, lảng đảng. Cội mai trước nhà lất phất lá mới, màu lá xanh mướt ửng chút nâu non hòa theo âm hướng của đất trời. Đêm rộn rã tiếng chày giã nếp để chuẩn bị làm bánh tét, làm xôi cho ba bữa Tết. Có lẽ hương xuân và tiếng động đạt quen thuộc đánh thức trong tế bào thím Ba bản năng sinh tồn sâu kín, khiến cho mấy bữa nay thím cảm thấy trong người tỉnh mỉnh. Thím đã ngồi dậy được và biết đói bụng, đòi ăn đòi uống. Ngoại mừng lắm bồng thằng Sơn tới cho má nó vuốt ve. Người đàn bà nhận ra được con của mình, sa nước mắt. Nhưng thím còn quá yếu, không đủ súc bồng bế nó. Thằng Phát cũng đến bên cạnh má mình, nắm lấy bàn tay mân mê, cười nhăn mấy chiếc răng non, nhưng trong sự trìu mến có chút rụt rè vì từ lâu mối liên hệ mẹ con có phần nào gián đoạn. Bàn tay người bệnh run run xoa nhẹ tóc con mình, khám phá lại những cảm giác bồi hồi, thương mến, tần ngần. Môi khô mấp máy, nước mắt lăn tròn trên đôi má hóp sâu của người từ mẫu.

Một buổi sáng thím Ba đòi má mình nấu nước cho thím gội đầu và lau rửa mình mẩy. Tắm xong thím thấy trong người khỏe khoắn. Thím đòi được ra ngồi ở ghế đẩu bắt gần cửa, chỗ có nắng lọt vào thành vũng. Ngoại lấy lược sừng trâu chải gỡ tóc con mình. Người đàn bà lên tiếng yếu ớt:

– Ba xấp nhỏ đâu rồi hả má?

– Nó đi bạn rồi con à. Đi hơn mười bữa nay. Chắc mơi mốt nó về tới bây giờ.

Hơi nắng nóng xuyên qua vải áo thấm vào da thịt gợi thím Ba nhớ mùa gặt hồi thím còn mạnh giỏi. Thím thấy lo lắng và tội nghiệp cho chồng mình.

Con cò lận lội bờ sông,
Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non.

Nhưng con cò kia bây giờ không phải thím mà là chú Ba. Thím thở dài, nheo mắt hấp háy ngó ra sân. Gió đông lướt trên mặt con kinh Cờ Đỏ xô đẩy mấy đám ô-rô rì rào, mặt kinh nổi bọt dấu cá trồi lên ăn bóng. Giờ này chắc chồng mình đang lội trong nước xấp xải, nước lạnh dưới chân tê cóng. Vái trời cho đủ ăn. Lo quá. Còn hai đứa nhỏ, thằng Sơn thì thiếu sữa cứ hoặc hòa hoặc hoại. Thằng Phát ngồi ở ngạch cửa cầm con cào cào bằng lá dừa do cậu Tám xếp cho, thỉnh thoảng day lại liếc ngó má mình. Từ bữa thím Ba lắc xuồng tính nhận chìm ở kinh, mỗi lần tới gần má mình, bụng nó cứ thấp thỏm, lấm lét. Má nó mà la lên một tiếng là nó sẽ vọt chạy có cờ liền tức khắc.

– Má! Má!…

Chợt thím Ba lên tiếng lắp bắp. Thằng Phát day hết người lại ngó má mình, xanh mặt. Ngoại cũng dừng lược chải, hồi hộp, canh chừng.

– Má! Má!…

– Cái gì vậy con?

Thím Ba liếc ngó dáo dác:

– Má có thấy gì không?

Ngoại ngoái cổ ngó xung quanh, cảnh vật vẫn im lìm cố hữu.

– Thấy gì? Má có thấy gì đâu?

– Má! Má!…

Thằng Phát đứng dậy bên kia ngạch cửa, tay vịn cột tre ở cửa ló đầu vô ngó chửng má mình, con cào cào xanh bỏ rớt dưới đất Thím Ba nhìn mơ hồ ra khoảng xa, như nghe ngóng:

– Thơm! Thơm quá! Cái gì thơm quá?

Ngoại hỉnh hỉnh mũi dáo dác đánh hơi.

– Đâu có gì đâu mà thơm? Má có thấy mùi gì đâu!

– Thơm quá! Thơm như vậy mà không thấy!

Thím Ba lầm thầm như nói một mình, gương mặt người đàn bà xa vắng, như không còn ở đó nữa trên thân mình bất động. Thằng Phát mở mắt lớn láo liên, nó cũng hỉnh hỉnh mũi, không thấy mùi gì lạ ngoài mùi vách lá mục ẩm. Thím Ba tiếp tục lầm thầm:

– Thơm quá! Tới gần rồi. Có quái nhơn đang tới gần.

Thím đưa bàn tay gầy guộc đặt lên trán mình, cổ tay ốm nhom. Mắt thím định thần, chăm chú, môi lắp bắp nhưng tiếng nói không thoát ra ngoài. Ngoại và thằng nhỏ cũng nín khe, không ai dám hó hé.

Chợt bên hàng xóm có tiếng chó sủa. Một tràng ngắn ngủi rồi nín. Nắng đọng thành vũng rực rỡ, đặc cứng quanh người đàn bà ngồi bất động. Mọi người quay đầu về hướng chó sủa. Ngoại cầm cây lược sừng trâu bước ra sân ngó tìm, không thấy ai hết. Chó lại cất tiếng sủa rời rạc như tiếng mừng rỡ. Thêm mấy tiếng nữa, rồi im luôn.

– Thơm! Thơm quá! Tới rồi. Tới rồi kia kìa…

Ngoại nhướng mắt sục sạo. Chợt thấy trên con đường đất dọc bờ kinh một bóng áo nâu xuất hiện, hình dáng mỗi lúc một rõ dần, rõ dần, linh động.

– Tới rồi đó!

Thím Ba reo lên mừng rỡ. Bóng áo nâu rời con đường đất, quẹo vào sân nhà. Đó là một người đàn bà mặc áo nâu sòng, đầu cạo trọc tóc vừa nhú ra lún phún, tay chống gậy trúc, vai đeo túi đãy chầm bằng nhiều loại vải ô vuông khác nhau ghép lại như áo cà sa. Sư cô độ chừng trên năm mươi, mặt mũi hiền hậu, ánh mắt từ bi làm sung sướng lâng lâng người được nhìn. Bước đi vững chắc nhưng chậm chạp, ung dung. Sư cô dừng lại trước cửa nhà, lên tiếng nhẹ nhàng, thanh thoát:

– A Di Đà Phát! Bần ni kính bái gia chủ.

Qua hồi ngạc nhiên sửng sốt, ngoại mở lời đáp lại:

– Dạ… dạ dạ kính chào sư cô.

– A Di Đà Phật!

Sư cô chắp hai tay trước ngực xá một xá và cúi đầu. Thím Ba cũng lắp bắp mấy tiếng “nam mô”. Thằng Phát dựa lưng vào vách lá, hai bàn tay xòe ra hai bên áp sát mặt vách ngó lom lom người đàn bà áo nâu. Sư cô lại lên tiếng:

– A Di Đà Phật! Thưa thí chủ đây có phải là gia bổn của Lão Thần Y?

– Dạ thưa phải. Nhưng lão…, dạ thưa chồng tui không có nhà. Ổng đã đi ngao du gần cả năm trời nay.

– Bần ni đã rõ. Nhưng không phải ta đến đây để tìm lão đâu. Lão là đạo hữu của ta nên có nhờ ta một việc.

– Dạ thưa việc chi?

Sực nhớ khách còn đứng ngoài sân, ngoại vội vã thỉnh sư cô bước vào trong nhà và bắc chiếc ghế đẩu khập khểnh cho khách ngồi. Sư cô dựng gậy trúc bên vách, đặt túi đãy xuống đất. Sư cô mở túi lấy ra một gói giấy súc vuông đẹp trắng ngà bên trên có viết chữ son đỏ và dây lạt buộc chéo hình chữ thập:

– Đạo hữu có nhờ ta đem thang thuốc này về cho thí chủ, dặn rằng nhà đang có người bịnh nặng, nên ta dục tốc lên đàng.

Sư cô ngó qua thím Ba:

– Bịnh nhân có phải là tín nữ đây chăng?

– Mô Phật!

Thím Ba lên tiếng đáp lại. Sư cô đưa gói thuốc cho ngoại:

– Đạo hữu ta dặn thí chủ sắc thang thuốc này ba chén còn lại tám phân, cho bịnh nhân uống, tất bịnh tật tiêu trừ. Thôi thí chủ hãy đi sắc thuốc ngay đi, để ta lại đây niệm Đại Bi Thập ChúBạch Y Thần Chú nguyện cầu giải nạn tiêu tai cho tín nữ.

Sau khi bắc siêu thuốc lên lò, ngoại làm những thứ khác theo lời dạy bảo của sư cô. Ngoại trải xuống đất một chiếc chiếu hẹp khổ cho sư cô và thím Ba ngồi, cả hai đều xếp bằng. Sư cô trải một vuông vải trắng lên ghế rồi lấy trong túi đãy một tượng Phật Quan âm ngự trên tòa sen đặt trên ghế. Ngoại đem ra một chén gạo và một chén nước mưa. Sư cô trầm một cành dương liễu nhỏ vào chén nước và thắp ba cây nhang thơm cắm vào chén gạo. Hương thơm tỏa ra bát ngát, lẫn trong mùi trầm còn có hương gì thật thanh thoát mà thím Ba không xác đinh được, nhưng nó làm cho thím thấy trong người lâng lâng. Thằng Phát đến ngồi chồm hổm trong lòng ngoại, tò mò quan sát cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình.

Sư cô đặt giữa hai người một cái mõ và đặt lên hai tay chắp trước ngực của thím Ba một xâu chuỗi bồ đề màu nâu, hột chuỗi bằng cây tròn lớn đã lên nước, giữa chuỗi có buộc một chùm chỉ đỏ lớn sợi. Tay mặt cầm một dùi cây đầu có quấn vải đỏ, tay trái giữ một cái linh, loại chuông nhỏ có cán cầm bên dưới, sư cô gõ dùi lên linh và bắt đầu niệm tán Phật:

“Pháp vương vô thượng tôn, Tam giới vô luân thất
“Thiên nhơn chi đạo sư, Tứ sánh chi từ phụ
“Ư nhứt niệm qui y, Năng diệt tam kỳ nghiệp
“Xưng dương nhược tán thán, Ức kiếp mạc năng tận.. .

Tiếng linh gõ nhẹ thánh thót và tiếng niệm trầm trầm làm cho lòng thím Ba lắng dịu như con nước đứng, phù sa lợn cợn từ từ chìm xuống, đọng lại, im lìm. Tiếng tụng niệm tiếp tục tỏa đều:

“.. Thập phương chư Phật ảnh hiện trung.
” Ngã thân ảnh hiện chư Phật tiền…

Tiếng linh bây giờ đã dứt và tiếng mõ bắt đầu gõ nhịp chầm chậm, đôn hậu:

” Lư hương xạ nhiệt,
” Pháp giới thông huân.. .

Tiếng mõ như ru ngủ sự trằn trọc của người bệnh, mùi trầm hương chắp cánh cho thức giác của người đàn bà, thím Ba có cảm tưởng mình đang rời khỏi mặt đất và bay lên la đà:

” Nam mô Đại Bi Hội Thượng Phật Bồ Tát..

Sư cô lập lại ba lần câu trên rồi niệm tiếp:

“Thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại bi tâm-đà-la ni. Nam mô hắc ra đát na da ra dạ da…

Những vùng tiềm thúc chằng chịt cỏ gai nhức nhối hé mở. Những cơn ác mộng kín sâu được cởi trói. Thím Ba thấy mình thất lạc trong một khu vườn đầy những kỳ hoa di thảo ngạt ngào, cuối vườn thấp thoáng một dị lão tóc trắng như mây, râu bạc dài phất phơ, tay cầm phất trần…

“Nẳng mồ tam mãn đa, màu đà nẩm. A bát ra đế, hạ da xá ta nẳng nẩm…

Lão di tiên luật nhẹ la đà trên ngọn cỏ tiến đến gần thím Ba, nụ cười trên môi từ bi vô lượng, phất trần phe phẩy mát rượi. Sư cô cầm lấy cành dương rưới nước mưa lên mặt người bệnh. Trời chợt đổ mưa nhẹ trong khu vườn dị thảo, thím Ba đứng yên hoan hỉ nhận đón những giọt thiên thâu dập tắt những ngòi lửa trong thân mình…

“Án ma ni bác di hồng, ma hắt nghê nha nạp (…) thưu thất ban nạp, nai ba lô kiết, thuyết ra da, tá ha…

Lão dị tiên thò trong tay áo lấy ra viên thuốc màu vàng chói lòa rực rỡ đưa cho thím Ba, phất trần quét nhẹ trên trán thím, mưa nhỏ giọt trên mặt mũi thánh thót. Người đàn bà đưa viên thuốc bỏ vào miệng, vị thuốc ngọt thơm như hương vị chiếc bánh tàn ong thím ăn hồi nhỏ khi theo Lão Thần Y ra chợ Cái Răng, nhưng lúc nuốt vào bụng, viên thuốc tỏa ra cảm giác mát rượi, sáng khoái…

“Nam mô a di đa bà dạ (…) A di rị đô bà tỳ, A di rị đa tì ca lan đe71 (. . . ) Chỉ đa ca lệ ta bà ha. . .

Tiếng mõ dục thúc mỗi lúc một nhanh hơn trước. Tay thím Ba bắt đầu lần chuỗi tràng hại lúc nào không hay. Thím không còn ngồi đó. Sau khi nuốt viên thuốc vào bụng, người đàn bà chợt thấy mình đang đứng trong vườn quít, bông quít nở rộ thơm phức. Lão dị tiên đã biến mất. Từ xa một người đàn ông cầm roi hầm hầm chạy tới. Tiếng trẻ con ré khóc vang dậy bên bờ sông vọng lại từng chập. Nghe tiếng thằng Sơn ặc ặc, ngoại vội vàng đỡ thằng Phát đứng dậy rồi chạy vào buồng trong… Ầu ơ ví dầu... Người đàn ông hầm hầm chạy tới mỗi lúc một gần…

“Quán tự tại Bồ tát hành thâm Bát nhã Ba-la-mật-đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhật thiết khố ách…

Người đàn ông vụt đứng khựng lại trước mặt thím Ba, đưa roi lên cao, thiệt cao, rồi từ từ đập xuống, thiệt chậm. Người đàn bà ôm xâu chuỗi bồ đề đưa ra, miệng niệm “mô Phật”, hai mắt ngó thằng vào tam tinh người đàn ông. Chú Ba buông roi rớt xuống đất, đưa tay đón lấy xâu chuỗi trầm hương trên tay vợ mình…

“Vô biên thắng phước giai hồi hướng
“Phổ nguyện pháp giới chư chúng sanh…

Người đàn ông nắm lấy tay vợ mình dắt ra khỏi vườn quít. Hai người hấp tấp chạy ra phía bờ kinh, nơi đó vọng lại tiếng trẻ khóc như ri. Sư cô gõ lên linh mấy tiếng trong veo. Nước mưa từ cành dương tỏa lên gương mặt thím Ba tan thành bụi nhỏ.

“Nguyện tiêu tam chướng trừ phiền não
“Nguyện đắc trí huệ chơn minh liễu
“Phổ nguyện tội chướng tất tiêu trừ. . .

Thím Ba tiếp tục lần chuỗi. Những ẩn ức trong lòng theo kẽ hở của tâm thức trồi lên nổi bọt, bọt vỡ, hơi nóng tan đi. Hai vợ chồng đã ra tới bờ kinh. Thím Ba ngó thấy thằng Phát đang ôm em trong lòng mếu máo dưới khoang xuồng. Thím lẩm bẩm: “Trời ơi! Tội nghiệp con tui biết chửng nào!” Dứt hồi linh, một tay sư cô bắt ấn xòe xuống đất, tay kia đưa ấn ngang vai trỏ lên trời miệng niệm lớn:

” Tu lị tu lị! Ma ha tu lị! Tu tu lị! Sa bà ha!
” Tu đa lị! Tu đa lị! Tu ma lị! Tu ma lị! Sa bà ha!

Sư cô hét lớn như vậy ba lần. Thím Ba giật mình ôm lấy con trong khoang xuồng. Thằng Sơn ré khóc. Thằng Phát ôm cứng lấy má, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, kêu nhỏ: “Má! Má! Má ơi má!” Nước mắt lăn trên gò má người bệnh, môi người đàn bà run run, trong lòng bừng bừng thương xót. Sư cô nện lên mõ những hồi dồn thúc:

“Nam mô Phật, nam thô Pháp, nam mô Tăng. Nam mô cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.

“Đát chỉ đá, án dà la phạt đá, dà la phạt đá, dà ha phạt đá, la dà phạt đá, la dà phạt đá, sa ha thiên la thần , địa la thần, nhân ly nạn, nạn ly thân, nhất thiết tai ương hóa vi trần. “

Niệm tới “vi” nhịp mõ chập lại, sư cô ngân nga một chút rồi xuống tiếng “trần”, cùng lúc gõ một tiếng mõ và một tiếng linh chấm dứt thần chú. Thím Ba vụt òa khóc sướt mướt. Không phải tiếng khóc đau khổ mà đó là tiếng cười hớn hở khi được đoàn tụ với con cái mình, được đoàn tụ với đời sống. Người thím gãy gập ra trước, vai run rẩy dưới niềm hân hoan trĩu nặng dưới cơn xúc động quá mãnh liệt bất thần. Chỉ còn khóc ngất mới biểu lộ được hết sự bộc tràn dũng mãnh đó.

Thằng Phát nãy giờ ngồi chồm hổm ngó trân trân cảnh tượng diễn ra trong nghi thức tụng niệm, bỗng vụt đúng dậy chợt tới đỡ đầu má mình dậy, gọi lớn:

– Má! Má! Dậy má! Dậy đi má!

Nó hết sợ. Nó thấy thương má mình hết sức. Nó linh cảm má nó sẽ không đột nhiên trở nên hung tợn như hồi đi trên con kinh từ chợ Cái Răng về nhà. Có tiếng trẻ khóc rồi từ buồng trong ngoại bồng thằng Sơn chạy ra. Thím Ba đã ngửng người dậy, mặt ràn rụa nước mắt, tay ôm thằng Phát:

– Con! Con! Trời ơi con tui đây mà!

Sư cô lượm xâu chuỗi rớt trên chiếu đưa lên ngực, bàn tay đặt thẳng đứng trên chớn thủy, các ngón tay khít vào nhau, bàn tay kia đặt ngửa trên đầu gối xòe ra, ngón cái bấm trên ngón trỏ xếp cong hình ấn:

-“A Di Đà Phật! Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát!

Sư cô tiếp tục niệm đi niệm lại câu đó nhiều lần.

Ngoại xề xuống ngồi bên cạnh con mình, miệng ngoại mỉm cười mà nước mắt rưng rưng. Thằng Sơn ngọ ngoạy toan khóc. Ngoại đặt cháu vào lòng má nó rồi đi ra nhà sau coi chửng siêu thuốc. Tay bồng thằng Sơn, tay ôm đầu thằng Phát, thím Ba thấy lòng mình tràn ngập trìu mến, sung sướng rạt rào, hoan hỉ lai láng như con kinh Cờ Đỏ trong bình minh nước lớn. Cảnh vật xung quanh đột nhiên trở lại trật tự thiên nhiên của nó trong lòng thím Ba. Như do một thần chú linh hiển! Như do một thuật phép nhiệm mầu!

Khi đó ngoại từ dưới bếp chầm chậm đi lên, tay bưng chén thuốc của Lão Thần Y, hương thuốc tỏa ra ngào ngạt, khói xanh bốc lên nghi ngút trên miệng chén,. uốn éo lững lờ.

Tay ôm hai đứa con mình, thím Ba bắt đầu niệm ê a theo sư cô:

“Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm Bồ Tát!Nam mô đại từ đại bi …”

—>Chương 6

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: