LỚP LỚP PHÙ SA: Chương 6

– CHƯƠNG 6-

Hò…ơ ờ ơ ớ…
Đêm khuya ra đứng giữa trời (ờ ờ)
(chớ) Giơ tay ngoắc nguyệt, nguyệt dời phương (ờ ớ) nao
Hò… ơ ờ ơ ớ…
(chớ) Ngó lên nhang tắt đèn lờ
Muốn nuôi cha mẹ (ơ ờ…)
(Hò… ơ ớ…) Muốn nuôi cha mẹ bây giờ còn (ơ ờ ớ…) đâu…

Chú Ba ngưng mái dầm khoát nước vừa lên mặt, lên cổ và lên tay của mình. Xuồng chậm lại ngang qua chỗ có đám lát và bụi bình bát, nơi chú cột xuồng leo lên bờ rượt theo vợ mình lúc trước. Thiếu chút nữa nơi đây đã trở thành nghĩa địa của con chú. Thiệt là may phước! Chú vói tay lượm cây roi mây nằm trong khoang xuồng nhúng xuống nước rồi đập vào đám lát rào rào. Chú nắm tay kia ở đầu ngọn roi, đưa lên gần mặt ngắm nghía. Chú lăn roi qua lại. Thím Ba đầu tóc bù xù, chân run run, nét mặt đau đớn, từ từ quị xuống bất tỉnh. Hình ảnh đó lại chợt lởn vởn. Dang tay đánh thiếp sao đành! Tấm rách ai vá tấm lành ai may? Chú lắc đầu rồi quăng cây roi ra xa, rơi chạm xuống dòng rạch trôi đi. Chú vói lấy mái dầm bơi tiếp.

Chú bơi xuồng ra chợ Cái Răng hốt thuốc cho vợ. Thím Ba coi mòi chịu thuốc của sư cô để lại nên chú hốt thêm, thang này nữa là thang thứ năm. Vợ chú đã ăn uống được nhiều và đứng dậy đi tới đi lui trong nhà, mặt mày tươi tỉnh. Lòng chú hân hoan sung sướng. Thím Ba nói là nhờ sư cô nguyện cầu Phật Quán Thế Âm hộ độ nên mới linh nghiệm như vậy. Chú cũng ờ ờ vuốt xuôi chớ thiệt ra trong bụng chú nghĩ là nhờ thuốc hay chớ ba cái thần chú bùa niệt chằng ăn nhập gì trong vụ này hết. Chú không tin. Nhưng miễn sao vợ mình hết bệnh là được rồi, ai muốn tin gì đó thây kệ. Thím Ba kêu chú đốt nhang lạy tạ ơn, chú ậm ờ rồi làm bộ quên. Lần trước, khi biết được chuyện Thầy Miên cắn đổ ruột con chó con để trị bệnh cho vợ mình, chú chửi cậu Tám một trận tàn mạt. Chú xỉ vào mặt cậu Tám: “Mầy mà còn rước thằng Thổ Gồng đó tới đây tao sẽ lấy búa chém coi nó có đứt không cho biết!”

Tới chợ Cái Răng chú tấp xuồng vào đống cây súc neo dưới nước của trại cưa “Tấn Phát”. Mùi vỏ cây rã bốc lên thum thủm. Nhưng chú Ba không thấy khó chịu một chút nào. Lần nào ra chợ chú cũng cột xuồng ở đây và đi băng ngang qua trại cưa ngó thợ thuyền làm việc. Không hiểu tại sao tự nhiên chú ham thích nghề này và muốn theo học. Khi về lần nào chú cũng hốt một bao mạt cưa đem về đốt ung muỗi trong nhà. Bữa nay tới sớm, có thì giờ nên chú la cà trong trại để quan sát và tò mò gợi chuyện. Thợ ớ đây đã quen mặt chú nên cũng vui vẻ.

Trại cưa Tấn Phát gồm một gian trại ở giữa rất cao, rất rộng, trống lổng, chỉ có hai hàng cột chống chỏi mái nhà. Thợ cưa xẻ cây ở đây. Bên trái là một gian thấp hơn, nơi chứa cây đã xẻ ra, chia làm nhiều tầng có đà gác ngang lót ván để chất ván, cột, kèo, nẹp… phân theo loại cỡ. Bên mặt cũng một gian y hệt như bên trái, dùng làm trại hòm và trại xuồng. Hòm chia làm nhiều loại: loại cẩm lai có chạm trổ vân vi, loại thao lao trơn tru sơn bóng, loại bằng sao thường chỉ bào láng mặt ngoài, loại bằng gỗ tạp như gòn, đênh đênh – bởi vậy khi nói đênh đênh kêu mầy!” ” thì kể như đi rước thầy chùa là vừa.

Trước khi cưa, hai người thợ kéo sợi nhợ từ trong bao bột huỳnh chu căng ra cho thẳng rồi nâng nhẹ sợi nhợ lên, buông xuống nẹt tách một tiếng nho nhỏ. Màu bột vàng đỏ in một đường thằng băng trên thân súc, thợ phải nhắm theo đó mà cưa cho khỏi lội. Ván cưa lội dợn sóng là kể như chỉ còn xài để đóng đồ tạp nhạp, bán rẻ. Thân cây nhỏ chỉ cần một người cưa. Thân cây một đầu kê trên mặt đất, một đầu gác trên một cái chân bằng gỗ, có móc sắt để giữ cho cây khỏi lăn. Người thợ đứng trên thân cây dùng sức đẩy và kéo cưa lên xuống xẻ cây một mình. Gặp nhằm súc lớn, phải dựng đứng thân cây lên, hai người thợ đứng hai bên để đẩy và kéo cưa, lúc đầu phải kê ván đứng cao lên mới cưa tới đỉnh súc, sau đó hạ thấp xuống dần dần. Thợ người nào người nấy ngực tay đều nở nang lực lưỡng do sự vận động đẩy kéo, ai nấy cũng chỉ bận có mỗi một cái xà lỏn đen, mình trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại. Vậy mà mấy người thợ cứ hát nghêu ngao và cười nói huyên thuyên. Vui hết sức.

Trong trại chú quen nhiều nhất với một ông già trạc tuổi ba chú, râu dưới cắm dài lấm chấm bạc, đầu búi tó có quấn khăn ô vuông. Quần dài đen cột dây lưng, xăn lên tới đầu gối. Mình mẩy gân guốc chắc nịch, bắp thịt bụng nổi có cục, không thấy dấu vết của một chút mỡ nào hết. Giọng nói ông rền rền nội lực. Thợ đứng cưa chung với ông phải ngang sức, nếu không hờ cơ ông đẩy cho một cưa là rớt đài. Điều đó không có gì lấy làm lạ, vì hỏi ra chú Ba mới biết ông là Ba Thiên, hồi trai tráng đã thụ giáo võ nghệ cùng một thầy với ông Đương, ba chú. Quyền cước hai người ngang ngửa, Ba Thiên chỉ nhường ba chú một đường côn mà thôi. Hai người cùng tuổi nhưng Ba Thiên lớn tháng hơn nên vai huynh, ông Đương vai đệ. Nhắc tới chuyện xưa, lão Ba Thiên ngửa cổ cười ha hả : “Chỉ có Ba Thiên này mới trị được cú đá song phi của thằng Đương mà thôi!” Hai người thương nhau lắm.

Bữa nay chú Ba vào trại gặp lúc lão Ba Thiên ngồi trên một thân súc uống nước trà hút thuốc lá xả hơi. Chú chắp tay xá một

– Dạ, tui xin chào bác Ba.

Ông ngó lên, cười miệng rộng tuếch:

– Ờ, cháu đó hả Khuôn? Bữa nay đi đâu sớm vậy?

– Dạ tui đi hốt thuốc cho con vợ của tui.

– Ụa, nghe nói con vợ của cháu đau lâu lắm rồi mà chưa hết sao ? Còn ba nó đâu? Mang tiếng Thần Y mà cứ để con mình bịnh rề rề vậy hoài sao?

– Dạ ông mắc đi hành đạo, nhưng cũng có nhờ người đem thuốc về. Bữa nay con vợ tui cũng đỡ nhiều lắm rồi bác Ba à. Chắc uống thêm vài thang thuốc nữa là mạnh.

– Ờ nếu vậy thì bác cũng mừng dùm cho cháu. Bịnh hoạn mà để lâu ngày quá nó trở thành kinh niên hổng nên đa cháu.

Nói xong ông với tay lấy cái ly cốc rót nước trà đưa cho chú Ba:

– Nè uống đi cháu. Bơi xuồng từ Cờ Đỏ ra đây chắc khát nước dẩu rồi phải hông?

Chú Ba đỡ lấy ly cám ơn rồi gợi chuyện khác:

– Dạ, làm cái nghề thợ cưa có cực lắm không bác?

– Ối! cực thì cũng có cực, nhưng đỡ một cái là khỏi phải dang nắng dầm mưa, lội sình như đi làm ruộng. Nhất là khỏi phải mượn gạo góp lúa năm này qua năm khác. Nghề cưa cây thì làm tới đâu ăn tới đó, không ai làm khó làm dễ.

Ba Thiên phà một hơi thuốc lá, đuôi thuốc dán tòn teng trên đầu lưỡi:

– Như bác đây làm ruộng gần ba chục năm mà không có một miếng đất cắm dùi, tá điền vẫn huờn tá điền. Vì vậy bác đổi qua nghề thợ cưa từ hai năm nay.

Chú Ba tợp ngụm nước trà:

– Mới đầu vô nghề chắc lựng bựng lắm hả bác Ba?

– Ờ nghề nào cũng vậy, vạn sự khởi đầu nan mà cháu. Nhưng nghề này học mau lắm. Chỉ cần có sức. Dợt chừng một tháng là rành rọt.

Chú Ba chắc lưỡi:

– Nghe bác nói mà ham!

Ba Thiên rít một hơi thuốc, trầm ngâm ngó chú Ba:

– Bộ cháu tính đổi nghề như bác hay sao?

Chú Ba gãi gãi lỗ tai:

– Dạ . dạ… Bây giờ thì chưa. Nhưng biết đâu. Tui hỏi hờ vậy mà.

Chú ngần ngừ một chút rồi hỏi tiếp:

– Ông chủ ớ đây là ai vậy bác?

– Là Sáu Huỳnh, Huỳnh Tấn Phát. Tiệm cưa lấy tên của ổng đó.

– Ổng có khó không bác?

– Không. Ổng tử tế lắm. Dĩ nhiên làm mà trật thì ông la. Nhưng tiền bạc rất sòng phẳng, cứ một từng lễ phát tiền một lần. Ai rủi có kẹt vợ con bịnh hoạn hỏi mượn là ông cho liền. Thợ thiền thương ổng lắm.

Chú Ba lại gãi gãi đầu:

– Mà ở đây có cần thêm thợ không bác?

Lão thợ cưa nhướng mắt ngó chú cười mỉm:

– Ụa, bộ thằng này tính đổi nghề thiệt sao mà cứ hỏi tới?

Chú Ba lúng túng:

– Dạ… dạ… tui hỏi hờ vậy mà.

Ba Thiên cười ha hả. Chú Ba cũng giả lả cười theo.

– Ối, ớ đây công chiến thiếu gi! Khách hàng nườm nượp. Cả chợ chỉ có một tiệm cưa này mà thôi. Trại hòm, trại xuồng thì có hai ba cái. Hồi bác vô tới giờ chỉ thấy Sáu Huỳnh mướn thợ thêm thì có chớ chưa hề thấy đuổi ai. Người nào muốn xin thôi thì tự ý chứ không có đuổi.

Ông nốc cạn ly nước trà:

– Sao? Muốn bác dắt vô giới thiệu với Sáu Huỳnh hông?

– Thôi để khi khác đã bác. Giờ tui phải đi hốt thuốc. Còn phải để cho bác mần công chiến chớ tui cứ ớ đây chàng ràng hoài. Dạ, chào bác tui đi.

– Ờ thôi cháu đi. Nhưng bận về nhớ ghé lấy bao mạt cưa bác dồn sẵn cho cháu nghe. Đem về mà ung cho vợ con khỏi bị muỗi cắn.

Lúc này gần Tết, trong chợ người ta lui tới ì ì. Ghe chở khẩm dưa hấu đổ ra đệm bày bán khắp nơi. Nào pháo đỏ, nào vải vóc, nào bánh mứt, nào liễn đỏ, nào thịt quay, nào bông hoa, mọi thứ mùi hương tạp nhạp trộn lẫn với nhau hăng hăng thành hương vị của Tết, gây cho người cái cảm giác ngất ngây lạ lùng chỉ dịp xuân về mới có. Mại vô! Mại vô! Dưa hấu cát vàng nề cô Hai! Mại vô! Mút bí mứt gừng hột dưa dòn rụm nè anh Tư! Vú sữa này đặc biệt, cô không có đâu cô Ba! Tiếng cười hô hố đuổi theo tà áo bà ba. Mại vô ! Nếm thứ quít ngọt nè thiếm Tư ! Cam đoan chua trả tiền lại. Một chục mười hai, một chục mười bốn, một chục mười sáu… Mại vô! rẻ rồi! rẻ rồi!

Chú Ba xách tòn teng thang thuốc đi một vòng chợ. Thỉnh thoảng chú dừng lại ngắm nghía thèm thuồng. Nhưng không dám hỏi giá! Hỏi mà không trả giá, cũng không mua, gặp bạn hàng chằng tinh gấu ngựa là bị chửi mạt kiếp. Trong túi chú chỉ rủng rỉnh có mấy đồng bạc. Chú thấy cái áo xanh đẹp quá muốn mua cho thằng Phát. Rồi cái khăn choàng tắm cũng ngộ hết sức muốn mua cho vợ mình. Rồi lại muốn mua cây dao ăn trầu mới tinh cho ngoại thằng Phát. Sau cùng, chú quyết đinh mua một cặp dưa hấu để cúng ông bà và để mọi người cùng hưởng. Còn chút tiền lẻ chú mua cho vợ mình cái bánh kẹp tàn ong và mua cho thằng Phát trái chuối nướng nếp. Rời chợ chú ghé tiệm cưa chào lão Ba Thiên, lấy bao mạt cưa rồi xô xuồng bơi về Cờ Đỏ.

Về tới nhà chú chúi mũi xuồng vào cây cầu dừa, cắm sâu mái dầm vào sình buộc xuồng vào đó. Chú khệ nệ ôm hai trái dưa hấu vừa bước lên bờ thì trong nhà thằng Phát chạy ra vụt la lên:

– Ba về! Má ơi ba về!

Thằng nhỏ te te chạy về phía chú Ba nắm vạt áo chú lắc lắc:

– Ba ơi! Có ngoại về.

Chú chưng hứng:

– Ngoại nào?

– Thì ông ngoại có râu đó ba.

– Vậy hả? ông ngoại về rồi hả? Về hồi nào vậy?

– Mới về hồi nãy. Con hổng biết…

Lúc đó trong nhà nghe tiếng láo nháo cậu Tám bước ra chạy tới đỡ hai trái dưa hấu cho chú:

– Anh để tui ôm vô cho. Có ba dìa đương nói chuyện với chị Năm.

– Vậy hả? Dữ thần hôn! Tưởng kỳ này ổng ở trên núi tu thành tiên luôn rồi chớ.

Chú dợm nối gót theo cậu Tám vô nhà, sực nhớ:

– Ờ khoan đã. Còn quên thang thuốc với bao mạt cưa và mấy cái bánh ở dưới xuồng. Cậu vô trước, để tui xuống lấy.

Thằng Phát vỗ tay reo lên:

– Có bánh hả ba? Cha ôi! Sướng quá ta, có bánh. Hì hì…

Nó cười nhăn hàm răng sún hết mấy cái, những cái còn lại bị xiết ăn thâm đen. Chú Ba đưa cho nó trái chuối nướng nếp. Nó hớn hở liếm nước dừa bên trên rồi mới bắt đầu cắn vào nếp. Chừa lại nhân chuối để ăn sau cùng. Chú Ba xoa đầu thằng nhỏ, hai cha con dắt nhau vô nhà. Vừa bước lên nền đất hàng ba thì Lão Thần Y cũng vừa xuất hiện ở ngạch cứa, đầu quấn khăn đống đen, mình vận áo dài đen, chân đi hài đen, râu dài trắng phau phất phơ dưới cắm. Hai người khựng lại ngó nhau trong khoảnh khắc. Chú Ba vội buông bao mạt cưa, chắp tay trước ngực xá Lão Thần Y một cái:

– Dạ thưa ba mới dìa. Ba mạnh giỏi?

– Ờ ba dìa nãy giờ. Cũng đang lóng nhóng chờ con. Thôi con vô nhà đi cho vợ con nó mủng. Nãy giờ nó nóng ruột.

Bước vô nhà chú thấy vợ mình đang ngồi trên be giường thòng hai chân xuống đất, mặt mày tươi rói, chú yên bụng. Chú đưa cho thím Ba chiếc bánh kẹp, hỏi thăm qua loa rồi trở ra ngồi trên chõng tre nói chuyện với ông già.

– À hôm trước có bà sư cô ghé thăm cho thuốc vợ con mà không nghe nói ba dìa gì hết. Thiệt là bất ngờ.

– Ờ lẽ ra thì ba đã dìa lúc đó để lo cho con Năm. Nhưng kẹt có hai người đương bịnh ngặt nghèo nên ba phải nán lại, cứu nhơn phải cứu cho trót. Vì vậy phải nhờ sư cô. Vả lại ba bấm tay coi sao biết là con Năm không mệnh hệ nào. Số trời còn dài. Chắc ở nhà lo lắm phải hông?

– Dạ lo chớ ba.

Lão Thần Y mỉm cười:

– Sống chết có số, lo khỉ gì con! Ba coi mòi con còn sống dai hơn vợ của con cả chục năm nữa là đằng khác.

Chú Ba chỉ dạ dạ đỡ lời ông già chớ trong bụng thiệt bán tín bán nghi. Có điều chú cũng hơi bực là Lão cứ lo chuyện ngoài đường, còn chuyện trong nhà thì bỏ phế. Chú gãi đầu gối sột soạt rồi hỏi:

– Ba dìa rồi chừng nào đi nữa?

Lão Thần Y có vê trầm ngâm:

– Ba dìa trước hết là để ăn Tết với gia đình. Chưa biết chừng nào đi…

Lão cúi đầu ngần ngừ, rồi nói tiếp, giọng không vui:

– Không chừng ở lại đây luôn, sẽ không đi nữa. Không đi đâu hết.

Đối với chú Ba, đó là tin mừng mà ông già có vẻ buồn rầu, chú không hiểu ý. Chú ngó Lão Thần Y:

– Ba mà ở lại luôn nhà này là má con với vợ con mừng lắm.

Lão thở dài:

– Không phải vậy đâu con!

– Dạ?…

Chú tưởng mình nghe không rõ. Ông già bước xuống đất vuốt lại tà áo:

– Thôi con ra sau hè lựa con vịt tơ và bắc nước đi. Có người đền ơn ba cặp vịt đem về ăn Tết. Ba biết con khoái ăn thịt vịt nên ba bỏ lại cặp gà. Nhưng họ cứ năn nỉ hoài nên ba phải xách thêm một con gà giò nữa họ mới chịu. Thôi cũng được. Con gà thì nấu cháo cho con Năm nó ăn. Còn con vịt thì biểu thằng Tám đi kiếm xị rượu đế về cha con mình thù tạc lai rai chơi.

Chú Ba đi rồi, Lão Thần Y bước vô buồng bồng thằng Sơn ra ngoài ánh sáng, soi ngắm. Thằng nhỏ chói mắt nheo nheo vặn mình, hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt dụi dụi dưới cắm, miệng thổi bọt cua. Lão mỉm cười hất hất mặt, râu cầm run run:

– Có ngoại dìa rồi, đừng hung dữ nữa nghe con. Hung dữ là ngoại đánh đòn đa nghe!

Đứa nhỏ ặc ặc mấy tiếng rồi nín. Lão bồng nó vô trả cho má nó. Lão ra sau nhà thấy thằng Phát đương ngồi nhâm nhi cái nhân chuối coi ba nó cắt cố vịt. Lão gọi:

– Phát lợi đây ngoại dắt cho đi chơi, con!

Thằng Phát đứng dậy bước tới nắm lấy tay ngoại mình. Một già một trẻ dắt nhau đi dạo xóm. Đi tới đâu bà con lối xóm cũng mừng rỡ ra vái chào Lão Thần Y vì hầu hết nhà nào cũng đã có ít nhất một lần được lão ghé qua chẩn thuốc. Thằng Phát được một bà cắt cho miếng dưa hấu, nó khoái chí tứ. Chỗ khác nó được tặng cho trái cam sành, ôm kè kè. Nó rủ:

– Ngày một mình đi nữa nhe ngoại?

– Ờ.. ờ mơi đi nữa.

Lão vuốt tóc thằng nhỏ, tội nghiệp chắc ở nhà thiếu thốn mọi mặt. Giữa hai ông cháu nảy ra mối cảm tình khắng khít, đằm thắm, trìu mến. Dù thằng Phát biết đi giỏi, nhưng thỉnh thoảng lão lại cõng nó trên lưng và xóc xóc như sải ngựa. Thằng nhỏ cười ngất khoái chí hèn gì! Bây giờ ba má nó la rầy nó là lão binh liền. Thằng Phát biết vậy nên cứ quấn quít lấy ngoại.

Năm đó gia đình thím Ba ăn một cái Tết thiệt là đầm ấm, đủ mặt mọi người. Đi thăm hết bà con, gia đình bên chồng ở Thới Lai, gia đình dì Ba, cậu Tư ớ Bình thủy. Sự có mật của Lão Thần Y khiến cho mọi sự hiềm khích gây cấn lặt vặt dịu xuống. Lão nhấm rượu bàn chuyện với ông Đương rất là tương đắc. Bà dì ghẻ cũng ra mặt niềm nở với vợ chồng chú Ba, ra về bà còn dúi vào tay thằng Phát một gói thèo lèo cứt chuột. Khi thím Ba hạ sanh thằng Sơn thì bà dì cũng cho ra đời một cô gái đặt tên Lai. Và đó cũng là cô gái út của ông Đương.

Ra giêng, đúng thọ sáu mươi, Lão Thần Y bày ra một tiệc nhỏ để mừng tuổi thọ lục tuần, có mời ông Đương sang chơi và ngủ lại đêm. Trong lúc mọi người chè chén, thằng Phát cứ cà rà bên ông nội và ông ngoại để được đút gan gà, mề gà và trứng non. Má no la nó:

– Đồ lòng là để nội với ngoại nhậu mà thằng nhỏ này cứ làm một hồi sạch trơn. Thôi dang ra chỗ khác chơi đi con.

Ngoại nó lên tiếng:

– Ối! thằng nhỏ nó thèm thì để cho nó ăn, chớ ba già cả rồi mà ăn uống bao nhiêu (rồi day qua ông suôi), phải vậy không anh?

Nội cũng tán đồng:

– Ờ anh nói vậy phải lắm đa! Còn kính lão đắc thọ thì tụi mình từng tuổi này kể ra cũng đã là thọ rồi.

Thằng Phát nghe hai ông già xổ nho không hiểu ất giáp gì hết nhưng nó cũng đoán lờ mờ mình có thể cà rà bên mấy cái gan gà mề gà thêm nữa cũng không sao. Rượu vào hừng chí, ông Đương bước ra sân đi một đường Mai Hoa quyền rất chi ngoạn mục, tay áo và ống quần ông phát ra tiếng phần phật theo những cú trảo thế cước. Để đáp lễ, Lão Thần Y sai đốt một ngọn đèn cầy đặt trên bàn. Đoạn Lão săn tay áo xòe bàn tay mặt bắt ấn từ từ đẩy tới. Ngọn lửa từ từ nghiêng xiêu theo ấn lực phát ra. Ai nấy đều trầm trồ thán phục. Chú Ba cũng không dè ông già vợ mình có nhiều tài lạ như vậy. Nhưng chú nghi ông già biết hát thuật. Thằng Phát cũng bắt chước ngoại mình xòe tay đẩy tới ngọn đèn. Ngọn lửa cũng xiêu xiêu – nhờ ngoại nó thổi tiếp sức – nó đắc chí lắm, nhăn răng cười. Ông nội lại thưởng một trái cật gà cho tiểu lực sĩ. Tàn tiệc, mọi người đi ngủ trước. Hai ông già còn thức chuyện vãn lới khuya.

Sau Tết, quả nhiên Lão Thần Y không hề đề cập tới vấn đề ngao du hành hiệp gì nữa cả. Nhưng lão vẫn tiếp tục đi hết đầu trên xóm dưới để chẩn mạch và hốt thuốc thí cho bà con láng giềng. Thỉnh thoảng lão lại đem về một con gà, một con vịt, con cá lóc hoặc trái cây của người ta đền ơn. Người mừng nhất trong nhà là thằng Phát. Vl vậy, chiều chiều nó lại ra lóng nhóng ở ngoài sân chờ ngoại về. Vừa thấy bóng ngoại thấp thoáng nó chạy ra ôm cứng, ngoại bồng nó lên ẵm vô nhà. Bữa nào không đi chẩn thuốc, Lão Thần Y lại dắt cháu ra vườn sau vừa chỉ vừa cắt nghĩa cho thằng nhỏ công dụng của từng loại dược thảo.

Thằng Phát cũng tò mò, hỏi nhiều câu ngớ ngẩn – như ai đặt tên cho cây, tại sao tên vậy mà không phải tên khác – làm ngoại nó cũng bí luôn. Một bận thấy một con cóc lớn nằm dưới gốc cây chanh, nó lấy cây khều khều, con cóc vẫn không cục cựa. Nó la lên:

– Ngoại ơi! Con cóc bị bịnh rồi, ngoại cho nó uống thuốc đi ngoại.

Ngoại nó cúi xuống gần, ngó kỹ rồi nói:

– Nó chết rồi con à!

– Vậy hả! Sao ngoại biết?

– Thì hết nhúc nhích cục cựa là nó chết rồi. Thú vật ít khi bị bịnh lắm, không phải như người ta đâu con.

– Vậy hả ngoại? Mà chết rồi nó đi đâu?

– Nó đầu thai kiếp khác, làm con cá hay con chim, tỉ dụ như vậy.

Ngẫm nghĩ một hồi nó hỏi:

– Nữa con đào thai làm con gì hả ngoại?

Lão Thần Y vuốt râu mỉm cười:

– Ngoại đâu biết được. Nếu con không làm ác thì con sẽ được đầu thai làm người nữa.

– Vậy hả? Còn ngoại, ngoại đào thai làm con gì?

Ngoại nó ngần ngừ. Thằng nhỏ hỏi tiếp:

– Mà ngoại có chết như con cóc này không hả ngoại?

Lão thoáng buồn, rồi lắc đầu đổi ngay sắc mặt vui:

– Không. Ngoại không chết đâu con. Ngoại sống với con hoài.

Thằng Phát mở lớn mắt:

– Vậy lúc nào già quá thì ngoại đi đâu hả ngoại?

Chợt ngó thấy bụi sả, lão chỉ tay vào đó nói:

– Lúc nào già quá thì ngoại chun vô bụi sả này trốn.

– Ngoại trốn thì con chun vô đó kiếm!

Nói rồi hai ông cháu ôm nhau cười ngất. Nó níu râu ngoại kéo lại gần hôn lên gò má nhăn nheo của Lão Thần Y. Mắt lão long lanh ướt…

Cuối tháng giêng, thím Ba đã đi đứng và làm được công chuyện lặt vặt trong nhà lại như thường. Nhưng tánh của thím háo động, nằm yên một chỗ hay lẩn quắn trong nhà hoài chịu không nổi. Vl vậy qua tháng hai thím bắt đầu lò dò ra đồng mò cua bắt ốc, hay xuống kinh Cờ Đỏ xúc hến, móc củ co về ăn dậm thêm. Bà ngoại có cản ngăn la rầy cũng không được. Một bận thím tình cờ đập được một con rắn bông sún khá lớn, bụng rắn phình ra như có chửa. Thím bỏ vô rổ đem về tính luộc xé phai cho ba mình nhậu chơi. Thím đặt cái rổ dưới nhà bếp, rồi ra trước sân ôm củi và xơ dừa vô nhóm lứa. Còn đang loay hoay, chợt thím nghe có tiếng thằng Phát trong nhà la lên:

– Má ơi! lươn má ơi! lươn nhiều lắm!

Thím giật mình quăng ôm củi tất tả chạy thẳng xuống bếp thấy thằng Phát đang chạy lăng xăng rượt theo đâu chừng một chục con rắn nhỏ, mỗi con bò một nơi, miệng la huyên thiên: “Lươn! lươn! ” Thím hoảng hồn ôm thằng nhỏ dở hổng lên chạy ra trước nhà. Thím đặt thằng nhỏ đứng xuống sân rồi xòe tay đánh vô đít nó mấy cái:

– Nè lươn! Nè lươn! Rắn đó chớ lươn đâu mà lươn!

Thằng Phát ré khóc. Lúc đó Lão Thần Y cũng vừa về tới, bèn vội vàng lên tiếng hỏi:

– Làm cái gì mà đánh thằng nhỏ khóc vậy?

Lão bước tới kéo thằng Phát ra và bồng nó lên. Nó càng khóc lớn hơn. Thím Ba phân trần:

– Ba nghĩ coi nó rượt theo rắn mà cứ la là lươn làm con sợ hết hồn!

Khi hỏi ra cớ sự mới biết con rắn bông sún mẹ chết rồi, lũ rắn con ngộp quá nên chui ra ở đằng miệng rắn mẹ, bò lểnh nghễnh. Thằng Phát tưởng là lươn con, rượt theo bắt. Lão Thần Y chùi nước mắt cho cháu:

– Thì lỗi tự con chứ thằng nhỏ đâu biết gì. Mà rắn bông sún đâu có độc, chết chóc gì ai đó mà con đánh thằng nhỏ?

Thím Ba đứng dậy chống chế.

– Đành vậy, nhưng thấy rắn cũng sợ chớ ba, phải đánh đòn lần sau nó mới nhớ mà tránh.

– Thôi hết rồi! Con đi vô đi.

Nói xong lão cõng thằng Phát trên lưng đi dạo xóm để dỗ dành nó. Chừng trở về, trên tay thằng nhỏ cầm phong bánh in. Đời sống đầm ấm êm trôi trong gia đình Lão Thần Y. Lâu lắm bà ngoại mới được hướng những giây phút gia đình sum vầy, lòng ngoại sung sướng lâng lâng. Qua tới tháng ba, trời chợt nắng hạn, sen tàn la liệt trong các hồ nước. Và bệnh thiên thời vụt phát hiện tại Cờ Đỏ và các vùng lân cận, lên tới tận Thới Lai. Con nít ỉa mửa một buổi là chết liền. Chết rất nhiều. Thím Ba hết sức lo sợ cho hai đứa con mình. Nhà nào thấy rắc vôi trước của là có người chết. Lão Thần Y lớp lội bộ lớp bơi xuồng đi chẩn thuốc đến tận cùng các nơi hẻo lánh. Lần nào về nét mặt lão cũng ưu tư. Rồi lão thức rất khuya để chuẩn bị dược thảo gói trong những bịch nhỏ. Trong vòng nửa tháng đã thấy gò má lão hốc hác, mắt có quầng thâm.

Một buổi tối sau khi chẩn y, lão bơi xuồng về trễ hơn mọi bận. Trời đã tối mịt. Lão bước vào nhà, mặt mũi xanh xao mệt mỏi. Bà ngoại lo lắng nấu nước trà nóng cho chồng mình uống. Vừa nuốt khỏi cổ là lão ói ra tức thì. Lão lại đau bụng ngầm ngầm bắt phải đi mót. Bà ngoại không yên tâm, lên tiếng:

– Niếu ông thấy trong mình bễ nghễ thì nên uống thuốc vô cho đỡ.

Lão ngần ngừ ngó vợ, lắc đầu:

– Thuốc tui chẩn cho bà con hết rồi bà à! Vậy để tui nấu nước gừng cho ông uống.

Lão dụ dự, râu dưới cằm run run:

– Không ăn thua gì đâu bà.

Bà ngoại quay lưng đi xuống bếp rồi, lão xòe bàn tay dưới ánh đèn dầu ngắm nghía. Các đầu ngón lay vọp móp. Lão thở dài đứng dậy thay bộ đồ trắng. Lão rửa mặt sạch sẽ, lên giường nằm. Càng lúc những cơn nôn mửa càng nhiều hơn. Chú Ba và cậu Tám cũng quấn quít bên giường bệnh, lo lắng, xao xác.

Tới khuya bệnh trở nên nguy kịch, lo Thần Y mất nước rất nhiều. Má khuyết sâu, mắt quầng thụt thất thần, môi khô nứt, đầu ngón lay ngón chân vọp móp, lạnh tanh. Mọi người luống cuống hoảng kinh. Trong xóm chỉ có mình lão là biết y dược, còn biết rước ai tới cầu cứu bây giờ. Chú Ba sực nhớ, lật đặt lôi cái túi đãy chẩn y của lão ra lục kiếm: sạch trơn! Chú trút túi xuống dũ. Một gói giấy dẹp rớt ra. Bên trong đựng thuốc nghiền nhỏ như thuốc tán. Không biết thuốc trị bệnh gì nhưng chú Ba túng thế cũng khuấy đại trong một chén nước trà ấm rồi đỡ đầu Lão Thần Y dậy kê miệng chén lên môi lão. Miệng lão ngậm cứng khò khè. Chú biết là đã tới hồi ngạch kéo, đờm chặn, á khẩu. Phải hành thủ cấp tốc, chậm một chút là vô phương.

Chú biểu vợ mình mau mau đem tới cây đũa bếp và cái muỗng nhỏ. Chú lấy đũa ấy miệng ông già ra để thím Ba múc thuốc đổ vào. Nhưng thuốc tràn ra ngoài: người bệnh đã hết biết nuốt. Chỉ còn một cách. Chú đuổi bà ngoại và vợ chú ra ngoài. Chú biểu cậu Tám lấy cái ống trúc nhỏ của Lão Thần Y đem lại. Hai người đỡ lão lật úp người xuống rồi đùng ống trúc đổ thuốc vào hậu môn – như chú đã có dịp chứng kiến Lão Thần Y chữa trị cho người khác. Chú kê miệng thổi vào ống trúc: thuốc lại tràn ra ngoài. Chú lắc đầu. Người bệnh nằm bất động, da toát hơi lạnh. Chú lật trở lại. Lào Thần Y nhắm nghiền hai mắt hóm sâu, một tay còn bắt ấn. Chú đưa tay lên mũi ông già rà rà một hồi, ngước lên nói:

– Ba đi rồi cậu Tám!

Cậu Tám vụt òa lên khóc mướt. Nước mắt rưng rưng, chú Ba sửa quần áo Lão Thần Y lại cho tử tế và thế nằm của lão lại cho ngay ngắn. Ngoại và thím Ba nghe tiếng cậu Tám khóc lớn, biết việc chẳng lành, vội vã chạy vào. Lão Thần Y đã hóa ra người thiên cổ. Thím Ba nhào tới ôm chầm lấy thi thể ba mình mà khóc ngất.

Đám ma chay của Lão Thần Y rất đơn sơ. Tuy nhiên người thọ ơn kéo tới lạy tạ rất nhiều. Có người khóc lăn bên quan tài, khiến ai nấy cũng mủi lòng tức tưới. Người người đều bùi ngùi thương liếc một bậc danh y tài ba, đức độ. Nhưng rồi cũng tự an ủi, như Lão Thần Y thuở còn sanh tiền thường nói: “Sống chết đều do mạng số”. Thi thể lão được vùi chôn ở một khuỷnh đất sau vườn. Một nấm đất đơn sơ, không có bia mộ. Chỉ có bốn cụm vạn thọ trồng ở bốn góc.

Đối với mọi người, LãoThần Y đã ra đi vĩnh viễn. Nhưng đối với thằng Phát, ngoại nó không thể nào chết được – như ngoại nó đã hứa với nó. Mỗi buổi chiều nó ra ngồi ở ngạch cửa mong ngóng. Nó ngóng đợi ông già có chòm râu bạc về cõng nó đi chơi. Một bữa, hai bữa, rồi ba bữa… Ngoại nó biền biệt. Một buổi chiều nó tới bên chõng tre chỗ ngoại nó thường nằm cầm lấy cây gậy trúc ngoại nó còn để lại. Nó đi vòng ra sau hè rồi dừng lại bên cạnh bụi sả. Nó giơ gậy trúc lên đập vào bụi sả, miệng kêu lớn:

– Sả ơi sả! Mầy trả ngoại lại cho tao! Sả ơi sả ! Mầy trả ngoại lại cho tao!

Thím Ba đang nấu cơm dưới bếp nghe tiếng thằng Phát kêu, bước ra ngó. Thấy thằng nhỏ đang đập gậy trúc lên bụi sả, miệng không ngớt kêu ngoại, thím chạy tới giật lấy cây gậy trên tay con mình quăng ra xa. Thím tính rầy nó. Thằng Phát ngước lên ngó má mình rưng rưng nước mắt. Người đàn bà bỗng ngồi thụp xuống đất kéo gấu quần lên sịt mũi. Thằng Phát nhào tới bấu lấy cổ má mình.

Rồi hai má con ôm cứng lấy nhau mà khóc mùi mẫn…

—>Chương 7

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: