LỚP LỚP PHÙ SA: Chương 7

– CHƯƠNG 7-

Hò ơ ờ ớ ớ…
(chớ) Lục bình bát giác cắm các thứ bông hường
Cha mẹ em kén rể
anh tầm thường biết đặng (hay là ơ ờ ớ…) không ?
Hò ơ ờ ơ ớ…
Thấy cô nho nhỏ tui muốn bỏ cái nghề đờn
Theo cô mần tùng giả (ơ ờ…)
(Hò ơ ớ…) Theo cô mần tùng giả quánh quờn cho cô (ờ ờ…) coi…

 

Chiếc đầu cọp rằn xâm xanh đen trương ra trên ngực trái gân guốc cuồn cuộn theo sức vận nội công, năm chữ “Tứ Hải Giai Huynh Đệ” xâm trên cánh tay mặt rắn lại trên bắp thịt rạm nắng, cồn cào nhựa sống dũng mãnh, lẫm liệt, hơi thở xèo xèo đẩy dồn ra giữa hai hàm răng hé mở như gió rít, hai mặt định thần nhìn sòng sọc vào địch thủ tưởng tượng trước mặt.

Từ thế Thần Đồng Phá Thiên Môn, gã đàn ông cao lớn vụt chuyển mình bước chân mặt tới trước đinh tấn, đoạn bước chân trái lên trên đinh tấn, hai tay nắm cùng lượt đánh vọng xuống rồi từ dưới vụt móc ngược lên tiếp theo. Thế Sư Tử Giao Đầu chuyển theo chân mặt từ trong đưa ra chân đòn địch, biến thành Thiềm Thừ Quá Hồi tay mặt móc một đòn vào ngực địch, Tiên Cô Giải Tỏa hai tay từ dưới ngực sỉa lên mở gạt ra hai bên vai, hai cạnh bàn tay chặt vào cổ địch, chuyển sang Giao Long Ngộ Vũ chân mặt đá thốc vào sườn địch, đoạn hai tay chụp xuống như dợm bỏ chạy theo thế Ma Vương Trá Tẩu, nhanh như cắt mặt ngó ngoái về phía địch, chân trái trụ xuống Địa Hành Xà Vĩ, chân mặt vụt đá phóng cao lên bay vào mặt người địch tiếp theo liền tức thì bàn chân trái tạt ngang, vù vù Song Phi, gã đàn ông rớt xuống đất lộn một vòng rồi ưỡn bắn người lên đứng dậy gọn bân, chấm dứt bài quyền vô cùng ngoạn mục.

Ba Song Phi ngó mấy lá mận vừa bị hai cú đá liền nhau bay tơi tả mỉm cười khoái trá, ánh răng vàng lấp lánh lóe ở khóe môi. Nắng vàng hực hỡ trên thân thể cường tráng ở cái tuổi vừa ngoài ba mươi rần rần sung sức. Hắn cúi xuống lượm cái áo trắng bỏ ở gốc mận chậm mồ hôi mặc lại vào người. Ba Song Phi xỏ chân vô đôi guốc bước ra cổng ngó dáo dác hai bên có vẻ lóng nhóng rồi lững thững đi vào hàng ba ngồi lên chiếc ghế đẩu bắc ở đó. Hắn nghiêng mình với tay nắm cổ cây đờn kìm dựng dựa gốc cột đặt trên hai đùi tréo ngoảy, so dây lửng tửng, dạo vẩn vơ. Người đẹp chưa thấy bóng… Ba Song Phi cum tay gõ cộp lên thùng đờn tròn dẹp một cái, khảy miếng đồi mồi lên dây đờn nảy lên khúc Thủ Phong Nguyệt rộn ràng, réo rắt.

Lần này về thăm nhà, Ba Song Phi ở lâu hơn mọi bận. Mỗi năm hắn ghé thăm nhà hai lần, một lần để ăn Tết với ông già là Năm Thẹo – hắn mồ côi mẹ hồi mười một tuổi – lần kia vào khoảng giữa năm để nghỉ xả hơi. Quanh năm hắn chống ghe thương hồ đi mua bán, hàng hóa tùy theo mùa, tùy theo mối, khi thì trái cây, khi thì vải vóc, hàng lụa, đồ gốm, thực phẩm, đồ tạp hóa. Có khi hắn đi một mình, có lúc lại cặp với những người đàn bà thuộc hàng gió sương lăn lóc, được một mùa rồi bỏ. Hắn không thích bận bịu, không thích bị cầm chân, không muốn lụy vì đàn bà. Vậy mà lần Tết vừa rồi, ngó qua hàng xóm, hắn thấy trái tim mình xao xuyến. Con nhỏ ở tuổi mười bảy bước qua mười tám, trổ mã coi ngộ hết sức. Nhà hắn, vườn mận, cái mương, vườn trầu, rồi nhà con nhỏ. Quen mặt đã lâu, nhưng bây giờ trở thành con gái hơ hớ, con nhỏ mỗi lần “Chào anh Ba” lại đâm ra bẽn lẽn giọng oanh thỏ thẻ, má đỏ hây hây. Mới mệt cho anh Ba! Bới lẽ đó mà lần về này anh Ba mới cà rà lâu hơn mọi bận.

Tuy thế, chiều chiều máu giang hồ lại nổi dậy. Ba Song Phi bước ra sân đi một hai đường quyền cho dãn gân cốt và để giữ phong độ cho cú đá song phi của mình – và biết đâu người đẹp cũng chiếu cố thán phục thầm, chíp anh Ba trong bụng. Mỗi lần trổ cú đá ruột đó ra, hắn không khỏi nhớ tới sư phụ của mình là ông Đương. Hôm Tết rồi hắn có đem về hai cây dao “Con chó” bằng thép tốt, một cây tặng cho bà nhỏ của sư phụ để ăn trầu, cây kia hình con chó trên cán dao bị móp tặng cho thầy Bang để sưu tập. Thầy Bang nói chuyện nhiều khi hắn còn cãi lại, ba hắn nói có lúc hắn không đồng ý, nhưng hễ ông Đương nói gì là hắn đều dạ dạ nghe theo răm rắp. Sư phụ của Ba Song Phi còn là người cứu hắn khỏi bỏ mạng dưới đường mã tấu của tên chúa đảng ăn cướp đêm năm xưa, hồi hắn còn làm giáo đầu cho trại của thầy Bang.

Ba Song Phi có cái máu ngang dọc như ba mình. Ba hắn thứ Năm, có cái thẹo ân oán giang hồ trên mặt nên được mọi người biết dưới cái tên là Năm Thẹo. Năm Thẹo khi xưa cũng là dân thương hồ, nhưng nhờ biết võ nghệ nên đứng ra làm bảo tiêu hộ vệ cho những đoàn ghe đi buôn, những đám cưới trên đường sông hoặc những phú hộ cần chuyên chở các tài vật quí báu. Một bận vì bị đàn em tin cẩn phản bội Năm Thẹo ra tay trừng trị nhưng vẫn mang tai tiếng không tốt nên tấp về Thới Lai lánh mặt rồi trụ hình luôn ở đây. Lúc đó Ba Song Phi được đâu bảy tuổi. Năm Thẹo có chí tự lập nên gây vườn trồng cây ăn trái, xoài, mận, cam… tự khai thác thu lấy huê lợi chớ không chịu đi làm tá điền cho thầy Bang. Hồi mới về nghe tiếng ông Đương giỏi vó nghệ nên Năm Thẹo ghìm trong bụng có ý muốn thử. Võ của Năm Thẹo là võ giang hồ, không có bài bản nhưng rất hiểm độc và hiệu quả. Năm Thẹo có cú đầu gối bay và cú chỏ giựt bén ngót, để cho y nhập nội là kể như có chầu mất thở hoặc tét mặt, gãy sống mũi đo ván. Y chờ có dịp đi một loạt sáu đường chỏ liên tiếp bốn đường gối để xem ông Đương xoay sở ra làm sao.

Và dịp đó đã đến. Lần đó nhân dịp lễ khánh thành chợ nhà lồng và bến đò mới ớ Cái Răng, quan chủ tỉnh Cần Thơ có cho tổ chức võ đài ngay trước chợ nhà lồng. Năm Thẹo nhờ Ba Thiên đánh tiếng để cáp độ với ông Đương. Hiệp đầu, ông Đương bái tổ chưa xong là Năm Thẹo đã xáp vô đánh liền. Ông Đương chỉ tránh né và đỡ thôi để xem chân cẳng địch thủ. Hiệp thứ hai, ông Đương trả đòn mấy miếng khiến cho Năm Thẹo hơi gườm không dám hùng hổ nữa. Qua hiệp thứa ba, hai người đều có trúng đòn của nhau, nhẹ có nặng có, và cũng ước lượng được tài nghệ của nhau phần nào. Năm Thẹo nhận thấy ông Đương có mòi dai sức hơn mình nên nghĩ bụng càng chấm dứt sớm thì càng có lợi cho mình hơn, vậy cần phải nhập nội gấp và trổ món ruột cửa mình ra.

Bắt đầu hiệp thứ tư, Năm Thẹo tung quyền cước vài thế rồi dở ngón thực hiện dự tính của mình. Y cum tay trái thoi một hư chiêu cố tình đánh chậm vào mặt ông Đương. Ông vừa đưa tay mặt lên tạt ngang hất tay địch thủ thì bỗng y nương theo đà hất đó, lẹ làng xoay người nửa vòng đồng thời lướt tới giựt cùi chỏ mặt được dấu kín xẹt vào quai hàm ông Đương. Ông Đương chỉ kịp niểng đầu ra sau để né cú chỏ độc hiểm trong đường tơ kẽ tóc, còn nghe gió lướt dưới cắm, nhưng cũng vì né đòn vậy mà bụng ông để trống. Chỉ chờ có vậy, Năm Thẹo tung một đá thốc vào bụng địch thủ, ông Đương vội vàng vận nội công chịu đòn và cũng thối lui một bước cho đòn đá nhẹ bớt. Đầu ngón cẳng Năm Thẹo nhấn ông Đương bật vào góc đài, lưng ngửa lên cột nhưng không té. Dưới đài Ba Thiên buột miệng la lớn: ” Nguy tai”. Quả nhiên, lẹ như chớp, Năm Thẹo xông tới nhập nội đưa hai tay mình bấu lấy cổ ông Đương ghịt xuống để lên gối. Cổ bị kẹp cứmg, hết phương vùng vẫy địch thủ sẽ bị một loạt chín mười đầu gối vô ngực và mặt thì chỉ có nước ói máu nằm dài. “Chết!” Khán giả sành điệu đồng loạt la lên kinh hãi.

Cùng lúc với tiếng la, mọi người bỗng thấy ông Đương bắn vọt lên trên cao như pháo thăng thiên, hai chân ông chớp lia tợ điện xẹt, Năm Thẹo loạng choạng dạt ra rồi té bật ngửa trên sàn đài. “Song phi! Độc tuyệt!” Khán giả vỗ tay rần rần và la hét vang rân. Nơi góc đài ông Đương vừa rớt xuống đã rùn người bước chân bỏ bộ đinh tấn, bàn tay trái xòe chưởng thẳng ra trước ngực, bàn tay mặt nắm chắc lại đặt ngang hông khí thế vô cùng hùng dũng. Năm Thẹo vừa lồm cồm đứng đậy được thì phèng la cũng dóng lên một tiếng dứt hiệp. Năm Thẹo một tay nắm một tay xòe chắp lại để trước ngực xá ông Đương một cái rồi day qua trọng tài tuyên bố chịu thua luôn. Khán giả la ó phản đối. Chỉ có Ba Thiên là gật gù: “Thằng Năm Thẹo coi vậy mà điệu nghệ, biết người biết mình!”

Đúng vậy. Hồi đó tới giờ trong cuộc đời dao búa Năm Thẹo chưa hề thấy ai đá song phi mà không cần lấy trớn từ xa như ông Đương, dù kẹt ở góc đài mà ông vẫn sử dụng được hai cú đá hết sức thần tình. Ông Đương vừa vọt lên, Năm Thẹo đã cảm thấy bàn chân địch thủ chạm vào gò má bên mặt của mình, tiếp theo liền vai trái bị chân kia nhấn mạnh khiến y té chổng gọng trên đài. Nếu cú song phi đó sử dụng đúng mức, hai mu bàn chân đập vô hai bên hàm đúng cước lực, nếu y không trẹo quai hàm thì cũng gãy vài cái răng. Đằng này ông Đương chỉ phát nhẹ vào gò má y và nhấn cho y té ngửa là rõ ràng có ý nương tình. Thay vì nhấn đầu ngón chân lên vai, ông Đương chỉ cần xoay bàn chân chấn gót chân lên sống mũi là y cũng đủ sặc máu. Vốn đã nghe tiếng công phá của ngọn song cước thần diệu của ông Đương từ lâu, Năm Thẹo hiểu ý địch thủ muốn tha cho mình. Vì vậy y chịu thua, mặc tình cho khán giả không hiểu la ó hò hét chê bai y chết nhát.

Sau trận thử lửa đó, Năm Thẹo bái ông Đương làm đại huynh và đồng thời ngỏ ý cho con mình là thằng Ba, năm đó được mười bốn tuổi, theo học nghề võ với đại huynh. Ông Đương thấy Năm Thẹo tuy là dân dao búa, nhưng là dao búa với dân trong giới giang hồ, chớ đối với chòm xóm rất biết điều và hơn nữa biết phục thiện nên nhận lời cho thằng Ba thọ giáo. Đám con ông chỉ học quọt quẹt vài miếng võ để hộ thân thôi chớ không có đứa nào ham thích vô nghệ. Năm Thẹo dắt thằng Ba ôm con gà giò đến bái tổ ông Đương.

Theo đúng cổ lệ võ lâm, sau khi luộc con gà cúng tổ, người thầy võ xem thế nằm của mấy ngón cẳng con gà mà đoán tính nết của học trò mình. Thói thường nói “coi giò coi cẳng” cũng do cổ lệ đó mà ra. Gặp đứa có máu “phản sư” thì phải liệu dấu ngón ruột của mình để tri nó khi nó giở chứng trổ nghề đánh lại thầy – nôm na là: trả võ lại thầy. Những ngón tuyệt kỹ vì lẽ đó mà dần dần thất truyền.

Sau khi thằng Ba bái tổ, ông Đương dốc hết nghề chỉ dạy cho đứa đệ tử duy nhất của mình. Thằng Ba có khiếu nên học rất mau tiến bộ, nhất là cú đá song phi nhờ gân cốt trai tráng còn dẻo nên phát huy có mòi độc hiểm và lanh lẹ hơn cả sư phụ của mình. Do đó mà đệ tử được bà con ở Thới Lai tặng cho cái hỗn danh là Ba Song Phi. Từ lúc mười tám tuổi thằng Ba đã bắt đầu thượng đài, đá rớt đài nhiều tay cao thủ và chưa hề bị đo ván lần nào. Thầy Bang mến mộ tài nghệ nên rước Ba Song Phi về làm giáo đầu cho trang trại mình, lúc hắn được hai mươi mốt tuổi. Khi đó cậu Út Vĩnh Đạt vừa chào đời. Được đâu năm năm, em của thầy Bang là cậu Phú tấp về và làm nhiều chuyện lố lăng nên Ba Song Phi bất mãn xin giã từ trang trại để dấn bước thương hồ. Thầy Bang hết sức chiều đãi để cầm chân mà không được. Khi ra đi, Ba Song Phi cũng cam đoạn với thầy Bang là tình nghĩa hai bên không có một chút gì sứt mẻ. Thầy Bang có tặng cho hắn một món tiền làm vốn đi buôn.

Từ lúc Ba Song Phi dấn bước thương hồ đến nay, trải bao nhiêu mùa sương gió, cô hàng xóm lần lữa theo năm tháng trở thành một cô gái mỹ miều lúc nào không hay. Ba Song Phi vừa khảy đờn vừa miên man hồi tưởng. Trong cuộc sống va chạm lăn lóc, hắn đã học được cách chiều chuộng cũng như nắm giữ đàn bà. Đã có mỹ nhân đòi ôm gói trốn chồng để theo nhân tình nhưng hắn đã quyết liệt từ chối. Bận khác, cũng vì người đẹp mà một tay anh chị dắt đàn em tới bao vây hắn để xin tí huyết tại nhà ngủ. Hắn đã giải vây được và đem người đẹp tới một tỉnh khác an toàn.

Và bằng một lối hành xử hết sức mã thượng và lịch lãm, hắn đã đơn thân trở lại sào huyệt của tay anh chị để thông cảm, rồi hai tay tứ chiếng cùng nhau kết bạn giang hồ. Cả hai đồng cho xâm trên cánh tay mình năm chữ: “Tư Hải Giai Huynh Đệ”. Còn cái đầu cọp rằn xâm trên ngực lại là một sự tích khác nữa. ..

Khúc Thủ Phong Nguyệt chấm dứt. Ba Song Phi dựng cây đờn trở lại bên cột nhà, đứng dậy vươn vai, tiến ra ngoài rào ngó chừng. Vắng hoe! Em đi qua từ nãy tới giờ đã lâu mà sao vẫn chưa thấy trở lại. Ai cầm chân mà lâu lắc quá vậy? Ba Song Phi thắc mắc. Hắn trở lại hàng ba cầm cây đờn kìm nắn phím lửng tửng rồi cất giọng nói lối, bắt chước Năm Nghĩa: “Cúc Hoa hiền phụ em ôi! Nhớ những thuở hàn vi nơi chòi lá, nàng đã ăn rau nhịn gạo cho anh được no lòng hậu có dồi mài kinh sử. Đến nay anh đã công toại danh thành thì hởi ôi! Người hiền phụ đã hóa ra người thiên cổ… “ Ba Song Phi dừng lại mấy nhịp rồi cất tiếng xuống vọng cổ: “Nghĩ tức tối bấy thiên công cay nghiệt nỡ gây chi cho tan nát điệu càng (ớ ơ ơ…) thường…” Hắn khảy tiếng kìm đệm theo lửng tửng đinh hát tiếp, chợt có bóng ai ngoài rào, hắn vụt buông đờn xuống hàng ba, vội vàng chạy ra kêu vừa đủ nghe:

– Hường! Em Hường!

Người con gái giựt mình khựng lại ngó hắn:

– Kìa! anh Ba, anh làm em hết hồn!

Ba Song Phi nhoẻn miệng cười:

– Qua chờ em về ngang từ nãy tới giờ mà em đi đâu mất biệt làm qua chờ muốn hết hơi.

– Anh Ba chờ em chi vậy?

– Ờ thì cũng chỗ lối xóm với nhau, nên thỉnh thoảng qua cũng muốn gặp mặt nói chuyện chơi vài câu và hỏi thăm súc khỏe vậy mà. Em mạnh giỏi chớ?

– Dạ mạnh giỏi, cảm ơn anh Ba.

Hường vân vê vạt áo bà ba đen.

– Em đi đâu từ nãy giờ vậy?

– Dạ em qua nhà bác Đương để cho chè xôi. Nhà em bữa nay có đám giỗ cúng bà ngoại em.

– Vậy hả? Vậy mà qua vô tình không biết. Nếu biết trước qua đã ẵm con gà giò qua tặng hai bác làm thịt trước là để cúng ngoại, sau là nhậu chơi.

– Hôm trước khi mới về chơi anh đã có cho đồ nhà em rồi, bây giờ lại cho nữa coi kỳ chết.

– Ấy! Chỗ chòm xóm mà kỳ khỉ khô gì em. Vả lại… vả lại qua thấy em cũng dễ thương.

Hường ngước lên ngó Ba Song Phi rồi vội vàng cúi mặt xuống e lệ. Sực nhớ điều gì, hắn hỏi:

– Ờ cái xấp hàng Mỹ A qua cho em hôm trước đâu sao hổng thấy em may quần mà bận cho đẹp với người ta.

– Dạ em tính để dành tới Tết đó anh à.

– Chèn ơi! Để dành chi mà lâu dữ vậy. Thì Tết qua cho thứ khác còn tốt hơn nữa. Em cắt cái đó bận trước đi, đừng có tiếc.

Ba Song Phi trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng:

– Ờ từ đây qua nhà bác Đương đâu có xa mấy mà em đi có hơi lâu. Qua đờn mấy bản rồi mới thấy em dìa.

– Dạ… dạ nhà ở bên có nhiều người kéo em lại nói chiện cà kê một hồi mới chịu thả cho em dìa nên mới trễ đó anh à.

– Vậy hả? Chớ hổng phải tại anh Bảy Đãi già chiện sao em? Qua coi chú em đó bây giờ cũng lịch sự trai hết sức.

Hường đỏ mặt:

– Ăn thua gì em, anh đừng có nói vô duyên.

Ba Song Phi cười toét miệng, răng vàng chói lấp lánh:

– Hổng ăn thua gì mà sao gò má em ửng đỏ… như ăn ớt?

Hường quầng quằng:

– Anh này nói chiện kỳ quá! Thôi… thôi trễ rồi để em dìa, hổng có má em trông.

– Nhà em ở khít bên, em làm cái gì mà gấp gáp quá vậy? Hay là tại qua ăn nói hổng có duyên bằng anh Bảy Đãi?

– Anh mà còn nhắc tới anh Bảy nữa là em dìa liền đó nghe.

Ba Song Phi cười xòa, rồi bỗng nghiêm giọng:

– Mà em Hường này!

Hắn ngập ngừng. Cớ gái ngước lên ngó chờ đợi:

– Dạ?

– Qua muốn hỏi thiệt em chớ bên thầy Bang có còn làm khó làm dễ gì em nữa không?

– Khó dễ là làm sao hả anh?

– Ờ qua muốn nói là như hồi em đang gánh lúa đong cho thầy Bang cách đây hai năm đó.

– Thôi đi anh ơi!

Hường vò nát bâu áo, mặt mày đỏ lơ đỏ lưỡng:

– Anh nhắc chi nữa?… Em muốn độn thổ luôn.

Ba Song Phi đưa tay vỗ nhẹ lên vai người con gái an ủi:

– Chiều đó xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật trước mặt bá quan, ai mà không biết mà em còn phải giấu giếm hay mắc cỡ. Qua hỏi em tình thiệt, em chớ nghi nan.

Hường ngước mắt lên long lanh rồi lại cúi gầm đầu xuống. Ba Song Phi nhắc lại câu hỏi:

– Có ai kiếm chiện với em nữa không?

Hường lắc đầu, tóc kẹp uốn éo. Ba Song Phi thở phào một cái:

– Em nói thiệt chớ? (Hường gật đầu). Qua nói thiệt với em chớ thằng nào láng cháng, bất kỳ thằng Phú hay cậu Út cậu Yết gì là qua cũng vặn họng ráo trọi.

Hắn đấm thụp lên ngực, bên có xâm đầu cọp rằn:

– Đù quả! Cái quân xỏ lá chỉ giỏi tài ăn hiếp đàn bà con gái ! Phải chi lần đó có mặt qua là dễ dầu gì xảy ra chiện như vậy. Dầu cho có thầy Bang xen vô qua cũng sẽ phân trần một hai điều phải trái, bất quá…

Hường ngắt ngang:

– Thôi đi anh ơi! Anh mà làm lớn chiệ càng thêm mang họa.

– Thôi sao được em ! Thử thời… qua nói xin lỗi, thử thời có ai đòi tuột cô Hai Ngọc Lan ra “coi” một chút để coi thầy Bang mới tính làm sao? Đù quả!

Ba Song Phi cum tay đập lên hàng rào bông bụp, lá rụng lả tả

– Thôi mà anh Ba. Sao anh nóng quá vậy?

– Em mà cứ hiền hoài tụi nó càng ăn hiếp tới. Qua ở đây chống mắt coi cái bọn ỷ chúng hiếp cô đó còn dở cái trò gì nữa. Đứa nào láng cháng với em là chết với qua đó! Qua không nói giả bộ đâu.

Một người đàn bà chợt xuất hiện thấp thoáng bên kia vườn trầu, ngó qua phía nhà Năm Thẹo cất tiếng kêu:

– Hường à!

– Dạ!

Hường luống cuống liếc mau Ba Song Phi nói nhỏ:

– Thôi em dìa nghe anh, má kêu.

– Ờ thôi em dìa đi. Mơi mốt nói tiếp.

Nói xong Ba Song Phi bước về phía mương giáp ranh lên liếng:

– Dạ chào bác gái. Nãy giờ tại tui cầm chân cô Hai lại nói chuyện chơi nên mới trễ đó. Lỗi tại tui, bác đừng có rầy cô Hai tội nghiệp.

– Ờ, chú Ba đó hả? Có gì đâu mà rầy rà chú Ba. Thấy em Hường là con gái mà đi lâu lắc, trong bụng tui hơi lo nên mới kêu nó dìa đó chớ.

Trong khi đó Hường đã đi vào sân đất. Hường níu cánh tay má mình kéo vô nhà. Bà má lên liếng hỏi:

– Mầy mần cái gì mà cà rà lâu lắc với thằng Ba Song Phi vậy?

– Dạ đâu có lâu má. Tại con kẹt bên bác Đương nên mới trễ đó chớ. Khi về ngang nhà anh Ba, ảnh mới kiêu con lợi nói vài lời thăm hỏi.

– Ờ, mày liệu hồn đó nghe! Thằng Ba là thằng trật búa, mầy mà lảng vảng với nó là không có tốt đâu. Mầy là con gái mới lớn nhẹ dạ, thằng Ba là đứa lão luyện nó rù quyến mầy có ngày.

– Ối! mới nói chiện với ảnh có chút xíu mà má đã lo chiện bao đồng…

– Chớ đợi tới sanh chiện thiệt rồi tao mới nói hay sao? Tao nói thằng Ba là đứa rành đời, thiếu gì lời đường tiếng mật. Tao thấy thằng Bảy Đãi thiệt thà coi bộ dễ thương hơn. Mầy với nó lóng rày ra sao?

– Má hỏi gì kỳ cục quá. Ảnh dễ thương thi thây kệ ảnh chớ.

– Ờ ờ để rồi coi. Trai gái mới lớn nói tới chiện đó là ngoe nguẩy, chứ trong bụng thì như đã mở cờ.

– Má này kỳ quá!

Sực nhớ điều gì, bà lên tiếng hỏi:

– Ờ mà rồi may có gặp vợ chồng chú Ba Khuôn hay không?

– Dạ có. Vợ chồng chú từ Cờ Đỏ mới dọn đìa, nhà cửa còn lựng bựng lắm. Con có nhắn là má muốn gặp chú Ba để nói chiện. Chú có hứa lúc nào huỡn huỡn chú sẽ ghé thăm má.

– Thiệt tội nghiệp! Vợ chồng chú thím là người tốt hết sức. Ông già thím là Thần Y, người hiền đức mà là vắn số, chắc thím Ba đau khổ lắm.

– Thím nói là tại mạng số, tránh sao khỏi.

– Cũng biết vậy. Nhưng mà… (Bà già thở dài), thôi mầy ra sau bếp lo dọn cơm nước đi, tối rồi!

Hường dạ nhỏ một tiếng rồi ra sau bếp thổi lửa hâm lại ơ cá kho và nồi canh bầu nấu tép.

Sau khi Hường ra về, Ba Song Phi còn đứng ngẩn ngơ ngoài cổng. Một cảm giác rất kỳ lạ dâng lên bứt rứt trong lòng gã đàn ông tứ chiếng. “Từ ngày qua với em xa cách đôi đàng, cơm ăn chẳng đặng con bạn vàng biết chăng?” Hắn lẩm nhẩm câu hò còn thuộc được khi xuôi ngược trên dòng thương hồ. Và lõm bõm vài câu tình tứ khác: “Ra về ruột nọ quặn đau, nhơn sâm sắc uống mấy tàu cho nguôi?”. Mặt trời vừa khuất, trời sầm sập tối, nóng sốt trộn lẫn hơi nước hâm hấp. Ba Song Phi mở áo thả hai nút ngực trên, lững thững đi ra mé kinh Thới Lai hứng cơn gió mát hiếm hoi. Dưới lùm cây cóc um tùm, ghe hắn cắm sào ở đó. Năm Thẹo ngủ trên ghe để coi chừng luôn thể. Cứ ba bốn ngày hai cha con lại luân phiên nhau một lần. Hắn thả bộ đi ngang nhà Hường, ngó vô không thấy bóng con bạn vàng, Ba Song Phi quay gót đi trở lại, không chủ đích rõ rệt.

Đi được một đoạn, chợt Ba Song Phi đổi hướng, quẹo sang con đường đất dẫn tới nhà thầy Bang. Khi còn cách mục tiêu độ hai năm thước, trong ánh sáng nhá nhem vụt xuất hiện hai bóng đen, một cao một thấp. Tới gần mới rõ ra là Út Vĩnh Đạt và cậu Phú đang dắt một con chó bẹt-giê to lớn đi dạo mát. Ba Song Phi lên tiếng:

– Chào cậu Út.

Hai bóng đen khựng lại, con chó gầm gừ, cất tiếng sủa vang ran chồm tới, cậu Phú nắm dây xích gắn lại. Nhận ra người quen, cậu Út nạt con chó rồi đáp lại:

– Kìa! Chú Ba đó hả? Chà, lâu quá không gặp chú, chú mạnh giỏi chớ?

– Cảm ơn cậu Út, mạnh thì tui vẫn mạnh, còn giòi thì chưa chắc tui đã giỏi hơn khi xưa.

Cậu Út đang còn phân vân về câu trả lời thì Ba Song Phi đã nói tiếp:

– Cậu đang đắt gia nhơn đi chơi đó hả?

Tên Phú cảm thấy nhột nhạt lên tiếng:

– Kìa! Thằng kia dám nói ai là gia nhơn? Giả bộ không biết tao là em thấy Bang hay sao?

Ba Song Phi vẫn ngó một mình cậu Út mà nói:

– À xin lỗi cậu Út. Bây giờ ngó kỹ mới thấy cậu Út đang dắt hai con chó đi dạo mát.

Tên Phú sừng sộ:

– Nè nè! Thằng kia đừng có hỗn láo. Mầy nói ai là chó?

– Tao nói chó là cái quân chuyên môn cắn gấu đàn bà con gái kẻo xuống để “coi” lén.

– A! mày dám cả gan chửi tao là chó hả? Tao cho chó cắn mầy cho mầy biết tay!

Dứt câu, tên Phú buông dây xích và xịt con bẹt-giê xông vào Ba Song Phi. Hắn lùi lại một bước thủ thế. Con bẹt-giê sổ lồng nhào tới chồm lên đứng trên hai cẳng, nhe răng nhọn lểu. Đợi con chó phóng tới, Ba Song Phi xòe tay trái chộp ngay lấy yết hầu của nó mà siết cứng ngắc. Con bẹt-giê nghẹt cổ cố thở khẹt khẹt, nước dãi và bọt phèo ra ở mép, hai chân trước quơ quào cấu trên vai Ba Song Phi. Hắn đưa tay chụp lấy một chân chó đẩy ra xa, tay trái tiếp tục siết trên yết hầu của con bẹt-giê như cái kềm sắt. Con chó rên ăng ẳng yếu dần. Ba Song Phi nghiến răng phóng một đá trời giáng vào bụng con chó bẹt-giê đồng thời buông hết hai tay ra. Con chó bị văng lên cao rớt xuống rung rinh mặt đất, nằm im lìm, chỉ có cái mõm còn cố ngóc lên để lấy hơi thở.

Ba Song Phi nạt lớn:

– Còn con chó thứ hai đâu? Có giỏi nhào vô coi chơi!

Tên Phú xanh mặt thụt lùi mấy bước rồi cúi xuống chập chộ cho con bẹt-giê. Cậu Út cũng xúm lại bên con chó. Ba Song Phi ngửa cổ cười ha hả, răng vàng le lói. Hắn cum bàn tay mặt thoi một cái chát thật mạnh vào lòng bàn tay trái xòe ra rồi quay lưng bỏ đi.

Ba Song Phi cởi hết nút áo, lững thững trở lại dọc theo con kinh về nhà. Gió từ giữa kinh thổi lên hiu hiu, không đủ xoa dịu lòng hậm hực của hắn. Hắn nhớ tới Hường, hắn tưởng tượng cái cảnh cô em bị “coi” bởi cậu Út và tên Phú chó chết ba năm về trước. Hắn buông lớn một tiếng chửi thề: Đ. m. ! Chợt gã đàn ông dửng lại bên một thân dừa ven sông và cúi xuống lượm trái dừa khô đét nằm ở gốc. Thẩy trái dừa lên cao, chờ cho rớt xuống vừa tầm, Ba Song Phi vọt người lên, chân trái hất nhẹ trái dừa, chân mặt phóng tiếp liền một đá thần tốc. Trái dừa bắn ra xa giữa kinh, rớt xuống dòng phù sa cuồn cuộn cuốn đi mất hút trong bóng hoàng hôn đang xõa tóc hâm hấp giữa hai bờ…

—>Chương 8

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: